Monday, December 17, 2012

Đừng Biều Tình chống Tàu+, có Đảng lo-> giống như chống tham nhũng



Ảnh minh họa. (Nguồn: internet)

Mấy hôm nay thật nức lòng chuyện các nhân sĩ Sài Gòn cùng nhau xuông đường chống Trung Quốc. Hầu hết là những lão thành cách mạng đã từng là hạt nhân của những cuộc biểu tình chống chiến tranh Việt Nam cũng tại thành phố này. Nhưng cái cảm giác hưng phấn đó đã nhanh chóng qua đi, để lại một thực tế tuyệt vọng là có lẽ đất nước này đã vô phương cứu chữa. 

Dù cuộc chiến quân sự không cần phải nổ ra nhưng bành trướng Trung Quốc đã kiểm soát gần hết Việt Nam rồi. Cái ngày mà chúng biến mảnh đất chữ S này thành một Tân Cương, một Tây Tạng sẽ chẳng còn bao năm nữa. 

Lâu nay đảng CSVN đã biến đất nước này thành một chư hầu dù còn khá bướng bỉnh bởi tinh thần phản kháng không chịu khuất phục của tầng lớp trí thức đúng nghĩa. Nhưng chắc chỉ vài tháng nữa thôi Trung Quốc sẽ dẹp yên cái “lọan” này và Việt Nam sẽ trở thành một chư hầu ngoan ngoãn, hoàn toàn thần phục. 

Đó là một kế hoạch không bị tốn một viên đạn, một xác lính mà còn kiếm được rất nhiều tiền và cuối cùng là thôn tính đất nước chúng ta mà còn được ca ngợi, trải thảm. Càng nghĩ tôi càng thấy tuyệt vọng. 

Việt Nam đang bước vào năm 2013 với một thảm trạng kinh tế. Thu thuế 2012 chắc chỉ được 80%, dự tính năm sau sẽ còn thấp hơn nữa; cam kết tài trợ quốc tế giảm 1 tỷ USD và đi kèm với những yêu cầu cải cách chính trị; tất cả các nguồn vốn đầu tư toàn xã hội, trong lẫn ngoài nước đều sụt giảm nặng, 2013 có thể sẽ không hơn được 60% của 2012. 

Trong khi đó thì nợ xấu ngân hàng, thâm hụt ngân sách, gánh nặng lỗ lã tập đoàn nhà nước, chạy đua mua vũ khí, phải tăng lương nuôi bộ máy cồng kềnh, .v.v… đều là những thứ đòi hỏi nhu cầu chi tiêu năm sau cao hơn năm trước. 

Lấy tiền đâu ra? Dân thoi thóp, doanh nghiệp chết sạch lấy đâu mà vắt nữa. Vay các định chế tài chính quốc tế thì phải cải cách chính trị, nếu thế thì làm sao giữ được chế độ để giữ ghế và giữ mạng. 

Bế tắc rồi ư? Không, vẫn còn một con đường là bán nốt cái đất nước này choTrung Quốc. Thiên triều đang sẵn hầu bao để “hào phóng” cho những kẻ chư hầu bán nước. Vừa có tiền bỏ túi, vừa có tiền để ổn định nội tình trong nước. Vẹn cả đôi đường. Điều kiện phải thỏa mãn cho Thiên triều thì rất đơn giản , hoàn toàn nằm trong khả năng sẵn có của chư hầu: đàn áp dập tắt mọi ý chí phản kháng chống Trung Quốc, vì thế mà Điếu Cày, Vịệt Khang và sắp tới là Phương Uyên bị trừng trị ghê gớm đến vậy. 
Nhưng đê tiện và dã man nhất là bản án 16 năm tù và 5 năm quản chế dành cho một người đã thấy rõ dã tâm, âm mưu thâm độc của Trung Quốc nên đã đánh đổi cả sự nghiệp của mình để cảnh báo cho đất nước. Người ấy đã nhìn tường tận một kế hoạch dùng diễn biến hòa bình của Trung Quốc để thôn tính đất nước Việt Nam từ năm 2004. 

Diễn biến hòa bình ấy thực chất là gì, hãy xem bài “Diễn biến hòa bình hay cách mạng cạm bẫy”. Tóm tắt đó là một chiến lược của Mỹ trước đây dùng chạy đua vũ trang để đánh sập Liên Xô. Vì Liên Xô không có kinh tế thị trường nên thiếu hiệu quả, càng đổ tiền vào vũ khí thì càng lụn bại. Mỹ thì ngược lại. Trung Quốc học cách thức đó và áp dụng cho Việt Nam. Chúng làm cho Việt Nam mù quáng ngu ngơ chạy theo kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa mà chẳng hiểu thực chất là gì. 

Phát triển ồ ạt, vay mượn vô tội vạ để có thành tích nên chỉ trong vài năm Việt Nam lụn bại. Trong khi đó chúng gây hấn dọa dẫm làm Việt Nam đã nghèo mà còn phải chơi sang mua sắm vũ khí hiện đại. Mà mua của ai? Của Nga, một kẻ thông đồng với Trung Quốc. Không có tiền mua thì Putin cho vay, trả bằng khai thác dầu khí và bằng cách cho Petro Việt Nam qua làm công giá rẻ cho các tập đoàn dầu khí Nga, danh nghĩa là “Liên doanh khai thác”. Nói chung cái chiến lược đó biến cả đất nước này thành những kẻ làm thuê làm mướn rẻ tiền. Nói chẳng ngoa thì cả những vị lãnh đạo “đỉnh cao trí tuệ” lâu nay cũng chẳng hơn những tay sai cấp thấp của Thiên triều. 

Năm 2008 Việt Nam rơi vào khủng hoảng kinh tế rất nghiêm trọng nhưng chưa đến mức như bây giờ mà đã phải bán Tây Nguyên và bauxite cho Trung Quốc để có tiền giải quyết khủng hoảng. 20 tỷ USD là con số mà Thiên triều đã ứng trước cho chính phủ Nguyễn Tấn Dũng. Nông Đức Mạnh cười thỏa mãn vì đã có dịp thực hiện được lời hứa với Hoàng đế Hồ Cẩm Đào. Trương Tấn Sang, Nguyễn Minh Triết đành bất lực. 

Con số cần cho bây giờ lớn hơn nhiều, sẽ không dưới 50 tỷ USD nhưng Thiên triều vẫn sẵn sàng mở hầu bao. Xét cho cùng tiền ấy đâu có mất mà còn sẽ lấy lại được gấp nhiều lần. Chỉ cần khống chế hoàn toàn được tay sai và thiêu rụi mọi tiếng nói phản kháng chống Thiên triều thì tha hồ mà thu lại đến hàng trăm năm sau. Lần trước chúng đâu chỉ thu lại bằng bauxite mà là hàng trăm ngàn hecta rừng, hàng ngàn dự án trúng thầu... Bây giờ ắt phải nhiều hơn thế, cả cái đất nước này. 

Sắp tới đây, đám an ninh Việt Nam đã được lệnh và được phép dùng bất kỳ thủ đoạn bẩn thỉu nào để trù dập những trí thức lão thành đã dám coi thường Thiên triều. Nguyễn Tấn Dũng đã bật đèn xanh và yêu cầu các nơi phải làm như thế. 

Nhân dân Việt Nam phải làm gì bây giờ, quả là một bài toán rất khó. Cả những vị lãnh đạo cao cấp còn chút tấm lòng với đất nước mà còn phải bất lực và nuối tiếc thốt ra với những người thân cận: “Hồi đó phải chi biết nghe những lời cảnh báo sớm”. 

Hồi đó cũng chẳng phải là xa. Những năm 2006, 2007 kinh tế hừng hực, nhà nhà buôn chứng khoán, người người buôn bất động sản. Vào lúc như vậy mà bác Trần Đông Chấn (tức Trần Huỳnh Duy Thức) lại dám bảo đó là cái bẫy, là nguy cơ “dùng kinh tế bẫy chính trị”, là sự khủng hoảng, sự sụp đổ, dân tình sẽ khốn đốn, đất nước thành nô lệ kiểu mới thì đúng là nghịch nhĩ, khó nghe. Nhưng dân thường ham lợi ngắn vô tình tiếp tay cho âm mưu đó đã đành, đàng này cả những bộ óc siêu việt của đỉnh cao trí tuệ cũng hùa theo. 

Chúng ta hãy chịu khó đọc lại những bài viết của bác Chấn ở đây: trandongchan.wordpress.com thì sẽ thấy bác phân tích rõ nguy cơ Trung Quốc dùng kinh tế để diễn biến hòa bình Việt Nam như thế nào, sẽ thôn tính nước ta ra sao. Vào lúc đó nếu chúng ta không bị “điếc” trước những lời cảnh báo nặng lòng và đầy trí tuệ đó thì chúng ta đã không phải mất sức phản đối quyết liệt các dự án bauxite Tây Nguyên. Nhưng vẫn không ngăn chặn được ĐCSVN bán chúng. 

Vì đã cảnh báo nguy cơ và âm mưu thâm độc của Đại Hán mà bác Chấn phải chịu tù đầy. Nhưng ngay khi bị bắt điều tra, bác Chấn vẫn vạch rõ âm mưu này. Bác ấy đã nói an ninh rằng đó là hiểm họa lớn nhất của quốc gia mà nếu an ninh Việt Nam có trách nhiệm với đất nước thì phải ra sức mà ngăn ngừa nó. Thế nhưng an ninh điều tra đã được chỉ đạo từ Thiên triều là phải bóp méo việc cảnh báo nguy cơ diễn biến hòa bình thành âm mưu của bác Chấn diễn biến hòa bình để lật đổ chế độ. Cho nên bác mới bị chuyển từ khởi tố theo điều 88 sang truy tố theo điều 79. Cuối cùng là bản án 16 năm tù và 5 năm quản chế. 

Thời gian 3 năm rưỡi mà bác Chấn ở tù tới nay cũng là thời gian mà âm mưu diễn biến hòa bình của Trung Quốc diễn ra thuận lợi, không gặp phải sức phản kháng nào đáng kể và hiệu quả. Phản đối bauxite Tây Nguyên đã lên đến cao trào, có cả tiếng nói của cụ Giáp và ý kiến không thuận của một số vị BCT nhưng nó vẫn cứ diễn ra. Vì đâu còn cách nào khác, bị đặt vào thế đã rồi. Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ cũng đã dũng cảm và chấp nhận tù đầy để lên án những âm mưu của Đại Hán và những kẻ đã tiếp tay cho chúng nhưng cũng không thể ngăn cản được đất nước bị bán dần. Vụ cắt cáp Bình Minh 02 năm ngoái đã tạo nên hơn chục cuộc biểu tình chống Trung Quốc nhưng cuối cùng cũng bị dẹp. Vụ cắt cáp mới đây đã dấy nên cuộc mit-ting và tuần hành kiên cường chủ nhật vừa rồi, đã khích lệ tinh thần những người yêu nước rất nhiều. Nhưng liệu chúng ta sẽ duy trì được bao lâu? Và nếu may mắn (ít bị đàn áp) kéo dài được 11 Chủ nhật như năm ngoái thì chúng ta có chống được sự thôn tính của Đại Hán không? Chắc hẳn là không. 

Có lẽ chúng ta cần thẳng thắn nhìn nhận là mình đợi "nước đến chân mới nhảy". Chúng ta chỉ chống cái ngọn mà không phòng cái gốc. Cá nhân tôi cho rằng Trung Quốc chẳng cần và cũng chả dại gì sử dụng vũ lực để xâm chiếm biển Đông của Việt Nam. Điều đó sẽ dẫn đến nhiều bất lợi và có thể là thất bại cho chúng. Chúng chỉ cố tình gây hấn để hút tiền của và sự chú ý của chúng ta vào đó mà quên đi những đòn nham hiểm quyết định mà chúng sắp tung ra bằng biện pháp kinh tế. Chúng ta nghĩ sao nếu đảng CSVN đang âm thầm ký những cam kết để vay được nợ đến 50 tỷ USD của Trung Quốc? Sẽ lại một chuyện đã rồi như bauxite Tây Nguyên. Tại sao đến lúc này mà vẫn thiếu vắng những tiếng nói mạnh mẽ, những cuộc xuống đường với khẩu hiệu rõ ràng chống những âm mưu đó? Để đến lúc đã rồi chúng ta mới la ầm lên thì đã quá muộn. Tới lúc đó Hoàng Sa, Trường Sa chẳng cần của Trung Quốc vì cả Việt Nam là của Trung Quốc rồi. 

Cuộc đấu tranh của của nhân dân Việt Nam chỉ còn một cơ hội duy nhất. Nếu không đoàn kết lại mà lên tiếng và xuống đường để ngăn chặn những kẻ tay sai, chư hầu lén lút ký những thỏa ước bán nước bằng cách nhận hầu bao của Thiên trỉều trong những tháng tới thì cả dân tộc này sẽ trở thành nô lệ kiểu mới cho đại Hán. Chả lẽ chúng ta để cho những hy sinh của Trần Huỳnh Duy Thức, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải, Việt Khang, Phương Uyên, ... trở thành vô ích? 

Nguồn: Thanh Hương/ Danlamba

No comments:

Post a Comment