Showing posts with label Tham Nhũng. Show all posts
Showing posts with label Tham Nhũng. Show all posts

Saturday, September 7, 2013

Không cần tham nhũng: 9X kiếm 300 triệu/năm nhờ bán chuột qua mạng

“Nếu không nuôi chuột hamster có lẽ giờ này mình vẫn phụ gia đình bán nước mía. Mình bán hamster từ 2009, sau 3 năm thì có thu nhập hơn 100 triệu/tháng”, Trần Văn Thành - ông chủ của 3 cửa hàng thú nuôi - chia sẻ.



Gia đình vốn không giàu có, nguồn sống chính của cả nhà là xe nước mía bên vệ đường. Sau mỗi giờ học, Thành ra phụ nhà bán nước mía. Nhưng sau đó, Thành nuôi hamster chơi rồi thử bán vì loài thú này mén đẻ và hiện gia đình bỏ nghề nước mía, cùng phụ giúp con trai bán thú nuôi.

Bán hamster qua mạng kiếm 300 triệu/năm

Cách đây vài năm, trào lưu nuôi hamster nở rộ trong giới trẻ, Trần Văn Thành (23 tuổi, TP.HCM) cũng không ngoại lệ. Vốn yêu động vật, Thành từng nuôi chuột bạch, dế, rắn… Theo phong trào, cậu học sinh lớp 12 giấu bố mẹ mua cặp hamster giá 120.000 đồng về nuôi. Một thời gian sau, cặp hamster cho ra đời đến 7 “bé”. Cứ thế, Thành nuôi chúng trong lồng, ở cái phòng chỉ 3m2 của mình

“Hamster để rất nhiều, mỗi tháng một lần, mỗi lứa từ 6 - 9 con, đến khi số con trong đàn vượt quá 30, thì mình buộc phải bán”, Thành kể. Đăng tin rao vật trên trang mua bán với giá từ 50.000 - 120.000 đồng/con. Hamter đẻ bao nhiều, Thành bán bấy nhiêu. Tháng đầu tiên, thu nhập được 3 triệu đồng. Đây là những đồng tiền đầu tiên mà chàng trai phụ nước mía kiếm được.

Đầu năm 2009, Thành lập website riêng để bán hàng. Căn phòng nhỏ trở thành “trang trại”, nơi giao dịch. Số lượng họ nhà chuột tăng lên đến nỗi Thành phải nuôi chúng cả trên giường. Nhận thấy sự quá tải, Thành đành chia sẻ ý tưởng kinh doanh với gia đình để lấy phòng khách làm nơi buôn bán.

Lúc đầu, không có xe máy, anh bạn cứ thế ôm lồng thú lên xe buýt, xe đạp giao hàng khắp ngõ ngách Sài Gòn. Hamster vốn dễ chết vì chỉ sống được trong điều kiện chăm sóc đầy đủ, nên nhiều đơn đặt hàng tỉnh xa, Thành phải lên xe đò cùng hamster về với chủ mới. “Những lúc giao hàng ở tỉnh rất cực, có ngày, sáng Cần Thơ, trưa về lại TP.HCM rồi chiều lại xuống Vũng Tàu giao hàng đến khuya với về tới nhà”, Thành kể. Cực là thế, nhưng với mỗi chuyến đi xa là lại có thêm nhiều người nơi khác biết đến shop của Thành.

Có vốn, cậu lại mua thêm con giống, thức ăn, chuồng nuôi. Trang website Hamster & Monkey shop ngày càng được nhiều bạn trẻ đến đặt hàng. Thanh khoe: “Thời điểm đó, cũng có nhiều bạn bán hamster nhưng chắc do con giống của mình chất lượng lại rẻ nên có nhiều người tìm mua”.Chỉ sau một năm bán hàng online, chàng sinh viên ngành điện công nghiệp, trường CĐ Lý Tự Trọng tích góp được 300 triệu đồng. Mọi người đặt cho Thành biệt danh “triệu phú hamster”. Nói về số tiền lớn mình tự kiếm được, Thành bày tỏ: “Với mình số tiền đó quả thật rất lớn khiến mình thấy thích thú, tự hào. Nhưng mình nghĩ nếu chỉ bán online sẽ khó phát triển hơn nữa, nên quyết định dùng toàn bộ tiền thuê nhà ở mặt tiền để kinh doanh”.

Hamster nuôi sống cả gia đình

Với số tiền 300 triệu, Thành thuê mặt bằng đầu tiên ở đường Trần Quang Diệu. Nhưng chỉ sau 2 tháng bị chủ nhà đơn phương hủy hợp đồng vì sợ những con thú nuôi sẽ lây bệnh cho họ. Cuối cùng, “triệu phú hamster” cũng thuê được một căn nhà trên đường Trần Huy Liệu. Lần này Thành thuê nguyên căn để thoải mái kinh doanh.

Thành sang Thái Lan - nơi khởi phát phong trào nuôi hamster - để tìm giống, học hỏi kinh nghiệm. Cậu đi vòng quanh các khu chợ ở Bangkok tìm nguồn hàng. Ông chủ Hamster & Monkey nhớ lại: “Có lần vì ham rẻ mà đã nhập thử 100 con hamster từ Trung Quốc với giá chỉ bằng một nửa ở Thái Lan. Và sau một tuần chỉ còn 20 con sống sót khiến mình phát hoảng. Nguyên nhân vì hamster Trung Quốc không hợp khí hậu nên chết hàng loạt. Từ lần đó, mình chỉ sang Thái Lan lấy hàng”.

Thành cũng dành thời gian nghiên cứu thức ăn riêng cho hamster. Lúc đầu, thức ăn nhập bên Thái. Tự tìm hiểu, cậu liền lang thang khắp các chợ Kim Biên, Chợ Lớn… để tìm các loại thực phẩm phù hợp, mua về pha chế, đóng gói bán cho khách. Vốn khéo tay, anh bạn tự thiết kế ra nhiều mẫu chuồng trại, đồ chơi độc đáo cho hamster mà chỉ riêng tiệm mình có.

Khách tìm đến cửa hàng ngày càng đông, nên sau hơn 3 năm Thành đã có 3 cơ sở tại Q.Phú Nhuận, Q.10 và Q.8. Ba cửa hàng đem lại lợi nhuận trung bình hơn 100 triệu đồng mỗi tháng. Nhờ mức thu nhập đó, Thành gần như trang trải cuộc sống cho cả gia đình. Mới ngày nào khởi nghiệp, cha mẹ còn phản đối nhưng giờ đã bỏ hẳn xe nước mía để trông cửa hàng giúp con trai. Không chỉ hamster, Thành còn nhập thêm nhiều loài vật như ếch, nhím, sóc, cá… để bán.

“Hiện giờ phong trào nuôi hamster không rầm rộ như mấy năm trước nhưng vẫn đảm bảo doanh. Sắp tới, mình dự định mở một quán cà phê mô hình thú nuôi. Hy vọng qua đó sẽ vực dậy trao lưu nuôi hamster”, Thành chia sẻ.

Theo Tri thức

Monday, September 2, 2013

Libya: Thi ĐH rớt hết, Vn: đậu rất cao, tại sao?

NQL: Đọc để biết vì sao người dân mất hết niềm tin, đặc biệt là lớp trẻ. Câu chuyện dưới đây chỉ là chuyện nhỏ mà niềm tin của bạn trẻ này đã sụp đổ, còn biết bao nhiêu chuyện ghê gớm hơn, khủng khiếp hơn... đang chờ bạn khắp các nẻo đường đời.

(Thư một bạn đọc)

Gửi Bác!


Được trở thành một công chức (viên chức) nhà nước, có lẽ đây là một niềm ao ước của nhiều người. Và cháu cũng là một trong số đó, và cháu còn có nhiều lý do để mong mỏi điều đó hơn nhiều người khác.

Bởi vậy mà khi BHXH Việt Nam thông báo tuyển viên chức, cháu đã nộp hồ sơ và miệt mài ôn luyện ngày đêm với sự quyết tâm cao độ nhất và hi vọng sẽ có một kết quả thật tốt trong kỳ thi này.

Và còn rất nhiều bạn khác cũng như cháu, rất tích cực học hành. Nhiều người trong đó có cháu, dành hầu hết thời gian và sức lực để ôn thi, có người còn phải đánh đổi rất nhiều thứ khác nữa, gia đình không tạo điều kiện, chồng không ủng hộ, đã vậy lại còn mỉa mai nữa, con nhỏ quấy khóc vì ốm đau. Bản thân cháu có lẽ may mắn hơn vì bố mẹ rất hiểu và tạo điều kiện hết sức để cháu có thể ôn thi.

Nhà cháu làm ruộng, vất vả lắm! Thời gian này đang mùa vụ, hết gặt lúa rồi cấy hái. Hết mùa lúa rồi đến mùa ngô, bố mẹ cháu lên nương từ khi gà gáy không kể ngày nắng như lửa đốt, áo ướt đẫm mồ hôi hay những ngày mưa bão ròng rã . Cháu cũng dậy sớm để học bài, nhìn bố mẹ vất vả, cháu càng cố gắng ôn thi hơn, tự nhủ với bản thân rằng phải cố gắng đỗ trong kỳ thi này.

Cháu vượt cả một đoạn đường dài hàng mấy trăm cây số xuống thủ đô để tham dự kỳ thi, trong lòng vừa nao nao hồi hộp, lo lắng nhưng cũng đầy niềm vui vì bản thân đã chuẩn bị khá là kỹ lưỡng cho kỳ thi này.

Thế nhưng Bác ơi, hi vọng bao nhiêu thì thất vọng bấy nhiêu, niềm tin của cháu bị sụp đổ hoàn toàn. Nó như cơn bão đổ bộ vào lòng Hà Nội trong mấy ngày thi vậy.

Trước những ngày thi, trên các diễn đàn có người thông báo có đề và tài liệu chuẩn, họ gửi mail đến từng cá nhân trên diễn đàn, nói về mức độ tin tưởng của đề thi và mức độ chính xác của tài liệu chuẩn, họ rao bán bộ đề với giá 1 triệu/môn. Có người tin, người không Bác ạ. Rồi người ta đăng tin địa điểm cụ thể bán phao, tài liệu thi thường xuyên, liên tục trên diễn đàn, bảo đảm độ chính xác của tài liệu, có cả sơ đồ chỉ dẫn đến hẳn địa điểm mua phao nữa.

Ngày thi đã đến, trước lúc vào phòng thi, thí sinh họ nháo nhào kêu gọi quyên góp tiền đi giám thị, 100 nghìn, 200 nghìn, chẳng biết họ đã in sẵn cả danh sách thí sinh phòng thi từ lúc nào để thu tiền rồi đánh dấu những ai nộp, họ để ý xem ai mới đến rồi ra để kêu gọi đóng tiền. Cháu cũng được huy động như vậy đấy. Khi cháu tuyên bố không đóng tiền và không quay bài và nói với mọi người rằng sẽ không quay được đâu thì ai cũng mở mắt tròn xoe nhìn cháu với con mắt như cháu là người ngoài hành tinh, là vật thể lạ vậy. Nói thật là lúc đó cháu rất là ngại và cảm thấy mình lạc lõng kinh khủng. Cháu cũng hiểu một vấn đề rằng nếu mình không hòa đồng và không theo cái chung của tập thể thì tự bản thân mình sẽ tự đẩy mình ra xa, tự “xây mồ chôn mình”, tự mình cô lập mình.

Trong khi làm bài thi, thanh tra bên ngoài và giám thị có bắt và lập biên bản Bác ạ, nhưng trong khi cháu và những người khác đang cố gắng làm sao viết thật nhanh, viết đau nhừ cả tay không dám ngừng vì đề khá dài thì xung quanh họ vẫn giở tài liệu bằng đủ mọi cách. Phao trong túi quần, trong hộp bút, thậm chí cả ở trong áo ngực nữa. Có bạn giở tài liệu ở tất cả các môn từ chuyên ngành, trắc nghiệm, Kiến thức chung mà không hề bị “phát hiện”. Thi trắc nghiệm thì thật là vui. Bác biết không, phòng thi xôn xao như học nhóm vậy.

Rồi Bác biết không, ngày thi thứ hai, ngoài hành lang phòng thi, người ta nói chuyện với cháu: phòng anh(chị) coi dễ lắm, may là mang phao vào, chép từ đầu đến cuối, hôm nay cũng cố gắng như vậỵ hay “ Phòng chị giám thị có nhận phong bì mà, chỉ để ý giám thị hành lang và thanh tra bên ngoài một tí, chứ trong phòng thì thoải mái thôi mà”. Rồi có người cũng không hề học gì mà vẫn đi thi, hỏi bạn ấy học hết đề cương không, bạn ấy trả lời với cháu rằng chưa hề học gì cả, bạn ấy không biết Luật BHXH như thế nào, Luật BHYT ra sao, nhưng bạn ấy vẫn làm được bài, vẫn viết đủ ý cả.

Đấy là những gì cháu được mắt thấy, tai nghe, tận mắt chứng kiến được.

Và trên các diễn đàn, sau khi đi thi về, họ bàn luận, bình phẩm nhiều lắm Bác ạ. Họ nói phòng này giám thị nhận tiền, phòng kia giám thị canh chừng thanh tra cho thí sinh quay bài, phòng này có COCC, con cháu của người này, người kia, có người dùng tai nghe Blutooth để chép bài, phòng có VIP, được chuyển chỗ, được giám thị “quan tâm”, được thu bài sau cùng, thí sinh được gửi gắm.

Cổng trường nơi cháu thi họ bán đầy phao của các môn; và môn tiếng Anh, cháu cũng thử mua một bộ xem qua, vào phòng thi khi giám thị phát đề thì quả là ngạc nhiên lắm, lúc đó cũng ước gì mình xem thật kỹ cái tập phao vừa mua thì chắc làm ngon lành, nhanh vèo vèo mà không cần phải đọc đi đọc lại như thế. Mấy quán photo ngoài cổng trường chắc làm ăn phát đạt vào 2 ngày thi này lắm. Và còn cả điều này nữa, cháu thấy lạ quá. Người thân của thí sinh chờ đợi ở cổng trường hỏi những người thi xong sớm và ra trước về đề thi của các môn có đúng như những câu hỏi được bôi đen trong tập câu hỏi mà họ đang cầm trong tay hay không. Mà điều ngạc nhiên ở chỗ tất cả đều đúng. Rồi họ cảm thấy tâm đắc với cái tập câu hỏi đó lắm đấy ạ. Chẳng lẽ lại có thể có sự trùng hợp ngẫu nhiên như thế này sao hả Bác? Hay chẳng lẽ thầy bói lại bói đúng đến vậy?

Người ta lại kháo nhau rằng có thí sinh làm bài trước khi giám thị đọc đề thi, có người đã có đáp án sẵn cho các câu hỏi trắc nghiệm. Và họ truyền tay nhau bộ đề thi được giải sẵn của môn tiếng Anh, những bài test được khoanh, đánh dấu là đã được thi ở các cụm thi trước. Và thật đúng là siêu nhân vì bài thi tiếng Anh rơi đúng vào 2 bài test còn lại trong tập tài liệu đó. Cháu thấy thí sinh thi BHXH thật là giỏi Bác ạ, vì họ tìm được tài liệu chính xác quá! Họ kháo nhau về chuyện chạy chọt bao nhiêu tiền, các chỉ tiêu đã được sắp xếp ra sao, chạy từ khâu đề thi hay chấm thi, …

Những người như cháu đi thi được gọi là “dân đen”, có người nói “dân đen” mà đỗ thì đúng là một kỳ tích, bài làm phải có sự đột phá, phải đặc biệt, như vậy mới có cơ hội. Và còn nhiều, còn nhiều nữa nhưng có lẽ cháu chỉ kể với Bác bấy nhiêu thôi là cũng đủ để Bác có thể hình dung ra được kỳ thi này nó như thế nào rồi đúng không ạ?

Và lại nói đến bản thân cháu, khi bước vào phòng thi với niềm hi vọng, phấn chấn bao nhiêu thì sau khi bước chân ra khỏi cổng trường, niềm tin và hi vọng của cháu đã bị sụp đổ hoàn toàn. Không phải vì cháu không làm được bài, thậm chí cháu còn làm bài tốt Bác ạ (theo cháu thì là như vậy), điều này còn phụ thuộc vào việc chấm thi nữa. Cháu nghi ngờ, lo lắng và cháu không còn đủ tự tin để khẳng định được rằng mình liệu có đỗ được trong kỳ thi tuyển viên chức này hay không???

Sau kỳ thi này, tự nhiên cháu thấy hoài nghi về mọi thứ, về những điều bố cháu đã từng dăn dạy, có lẽ nó không đúng hoàn toàn như bố cháu đã từng nói. Cháu cần phải làm gì để có thể lấy lại được niềm tin đây ạ?


(Quê Choa)

Saturday, August 24, 2013

Việt Nam có Bạc Hy La không? và bao nhiêu ?

Trong ngày xử án thứ 3, Bạc Hy Lai, cựu Bí thư Trùng Khánh, thừa nhận tội biển thủ công quỹ...
Ông Bạc Hy Lai trong ngày xét xử thứ 3.
Ông Bạc Hy Lai đã thừa nhận trách nhiệm vụ biển thủ 5 triệu nhân dân tệ (817.000 USD) tiền công quỹ thời là Chủ tịch thành phố Đại Liên. Tuy nhiên, ông Bạc khai rõ trước tòa rằng, số tiền đó chảy vào tài khoản ngân hàng của vợ mình, bà Cốc Khai Lai. 
Ông Bạc Hy Lai một thời từng là ngôi sao sáng trên sân khấu chính trị Trung Quốc hiện đang đối mặt với các cáo buộc tham nhũng, hối lộ và lạm quyền trong bê bối chính trị lớn nhất nhiều thập kỷ qua ở Trung Quốc, sau vụ bê bối “Bè lũ 4 tên” năm 1976.
Hôm nay – trong ngày xét xử thứ 3, ông Bạc Hy Lai đã thừa nhận ông biết và có liên quan đến vụ thất thoát ngân sách công quỹ của một dự án xây dựng của chính phủ. Họ Bạc khai, Wang Zhenggang, cựu giám đốc văn phòng quy hoạch đô thị và nông thôn của thành phố Đại Liên, nơi ông từng giữ chức Chủ tịch, đã trao đổi với ông về số tiền y hối lộ cho vợ và con trai ông – bà Cốc Khai Lai và cậu ấm đang du học nước ngoài Bạc Qua Qua.
“Tôi đã cự tuyệt gặp ông ta. Sau đó, Wang Zhenggang tìm đến gặp tôi một lần nữa. Ông ta nói với tôi tại sao số tiền đó lại khó xử lý. Ông ta nói nếu tôi bận, ông ta có thể nói chuyện với vợ tôi, Cốc Khai Lai”, ông Bạc nói.
Đồng thời, ông Bạc khai, ông chấp nhận để Wang trao đổi chuyện tiền bạc với vợ mình vì “thiếu tỉnh táo”. Theo họ Bạc, khoản tiền vì thế mà chảy vào tài khoản ngân hàng của vợ ông, bà Cốc Khai Lai.
Ông Bạc cúi đầu nhận tội ăn hối lộ.
Bà Cốc Khai Lai, người đã bị kết án tử hình vì giết doanh nhân người Anh Neil Heywood nhưng đang được hoãn thi hành án hôm qua đã xuất hiện trong một video tố chồng, ông Bạc Hy Lai trên thực tế biết rõ về số tiền hối lộ của các doanh nhân. Tuy nhiên, ông Bạc vẫn mạnh miệng chối bay tội tham ô, ăn hối lộ bằng cách tuyên bố, vợ mình, Cốc Khai Lai bị “mất trí, nói dối” hay “các công tố viên đã gây áp lực buộc bà phải đưa ra những lời khai man chống lại ông.
“Sau các cuộc trao đổi, bàn bạc của Cốc Khai Lai và ông Wang diễn ra, tôi đã không xem xét và tra hỏi. Tôi đã mặc kệ chuyện này. Chuyện này đã diễn ra cách đây cả chục năm. Tôi không còn nhớ rõ chi tiết về nó nữa. Số tiền đó (tiền hối lộ) đã chui vào trong tài khoản của vợ tôi, dẫn đến việc sử dụng tiền công quỹ cho mục đích cá nhân”, ông Bạc thừa nhận.
Ngoài ra, ông Bạc cũng khẳng định, “tôi sẵn sàng chấp nhận kết luận điều tra của các công tố viên và đồng thời chịu trách nhiệm pháp lý đối với việc này. Tôi vô cùng hổ thẹn và hối hận về sự cố này”.
Tuy nhiên, cựu Bí thư Trùng Khánh vẫn cố vớt vát, biện minh cho mình: “Từ đầu tới cuối bản cung khai này, tôi vẫn giữ quan điểm, tôi không có ý định tham ô số tiền này”.
Bà Cốc Khai Lai xuất hiện trong video tố chồng hôm qua. 
Chưa hết, ông Bạc còn có ý đổ tội cho vợ khi tranh cãi về lời khai của bà Cốc rằng, số tiền tham ô là cần thiết để chu cấp cho cậu con trai Bạc Qua Qua đang du học ở Anh nhưng khẳng định, “thời điểm đó, Cốc Khai Lai có rất nhiều tiền”. Đồng thời, cựu Bí thư Trùng Khánh cũng nhắc đi nhắc lại rằng, vợ mình có thể đang cố gắng tìm cách để được giảm án.
Ngoài ra, ông Bạc cũng cho biết, bà Cốc Khai Lai trên thực tế đã rời bỏ ông và đưa cậu con trai của họ tới Anh du học sau khi phát hiện chồng lừa dối mình, ngoại tình năm 2000.
Trong buổi xử án chiều nay, cựu Giám đốc công an Vương Lập Quân cũng đã ra trước tòa, làm chứng về việc ông Bạc Hy Lại lạm quyền. Ông Vương bị kết tội tháng 9 năm ngoái và phải chịu mức án 15 năm tù giam về tội bẻ cong pháp luật, đào tẩu, lạm quyền và nhận hối lộ.
Bạch Dương (tổng hợp)

Tuesday, August 20, 2013

Môt ví dụ nợ xấu nhỏ mà chúng ăn chia nhau

Sáng 20/8, ông Nguyễn Văn Khoẻ - nguyên chủ tịch huyện Hóc Môn, TP HCM tiếp tục hầu tòa về hành vi tham nhũng, tiếp tay cho vợ chồng nữ đại gia chiếm đoạt 3.000 lượng vàng và 18 tỷ đồng của Agribank Chợ Lớn.

Xuất hiện tại tòa lần này, cựu chủ tịch huyện Hóc Môn vẫn giữ được phong thái điềm đạm và vẻ ngoài phong độ như lần hầu tòa cách đây 2 năm. Còn nữ đại gia Sài Gòn một thời, bị cáo Trần Thị Hà (giám đốc công ty Thành Phát) cũng trắng trẻo và mập hơn.

Liên quan đến vụ án còn có bị cáo Hà Văn Hòa (chồng Hà, phó giám đốc công ty Thành Phát) và một số bị cáo nguyên là giám đốc và phó giám đốc ngân hàng NN&PTNT chi nhánh Chợ Lớn, cán bộ xã, huyện Hóc Môn.

Bào chữa cho ông Khoẻ là luật sư Phạm Công Út và Trần Văn Tạo, 7 luật sư khác bảo vệ quyền lợi cho 8 bị cáo còn lại. Ngồi ghế chủ toạ phiên toà là thẩm phán Vũ Phi Long - Phó chánh Toà Hình sự TAND TP HCM.

Nguyên chủ tịch huyện Hóc Môn trong lần ra tòa cách đây 2 năm. Ảnh: Vũ Mai
Đây là lần thứ 2 vụ án điểm về tham nhũng liên quan đến việc xét duyệt dự án đất tại huyện Hóc Môc từ hơn chục năm trước được đưa ra xét xử sơ thẩm.

Trước đó, năm 2010, TAND TP HCM đã tuyên phạt Nguyễn Văn Khỏe 26 năm tù về các tội Nhận hối lộ, Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ và Lợi dụng ảnh hưởng đối với người có chức vụ, quyền hạn để trục lợi. Còn vợ chồng Hà và Hòa cùng bị phạt mức án tù chung thân về các tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản, Đưa hối lộ. Một số bị cáo nguyên là lãnh đạo của ngân hàng Agribank Chợ Lớn và cán bộ địa phương phải nhận từ 3 năm tù (nhưng cho hưởng án treo) đến 13 năm tù.

Tuy nhiên, do có một số chi tiết cần phải làm rõ thêm, tại phiên xử phúc thẩm vào tháng 6/2011, Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại TP HCM đã tuyên hủy bản án sơ thẩm, trả hồ sơ để điều tra, xét xử lại từ đầu.

Trong lần ra tòa này, hầu hết các bị cáo đều bị truy tố về các tội danh cũ.

Theo nội dung vụ án, sau chuyến hợp tác lao động tại Đức trở về Việt Nam, Hà ly dị chồng và bỏ vào TP HCM. Đến năm 2001, người đàn bà này về sống chung với Hà Văn Hòa (từng có tiền án 10 năm tù về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản) và sinh được một người con.

Đầu năm 2002, có một tỷ đồng trong tay, vợ chồng Hà thành lập công ty TNHH XDTM Thành Phát nhưng khai khống vốn điều lệ là 5 tỷ đồng. Do quen biết với lãnh đạo Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn (chi nhánh Chợ Lớn), Hà vay 18 tỷ đồng để mua căn nhà 26 đường Trường Sơn, quận Tân Bình mà tài sản thế chấp chính là căn nhà này. Tiếp đó, dù công ty không có đủ khả năng về tài chính và điều kiện để vay vốn nhưng vợ chồng Hà vẫn tìm mọi cách để làm giả hồ sơ thực hiện dự án xây dựng khu dân cư và khu công nghiệp tại xã Đông Thạnh tại huyện Hóc Môn, lừa vay rồi chiếm đoạt tiền của ngân hàng.

Để thực hiện được ý định này, vợ chồng Hà đã bỏ ra một số tiền “khủng” lót tay nhiều cán bộ, lãnh đạo xã Đông Thạnh, huyện Hóc Môn làm hồ sơ khống qua mặt các cơ quan chức năng trong việc xin và phê duyệt dự án sử dụng đất tại khu vực này. Vào khoảng tháng 11/2002, tvợ chồng Hà đã quen biết với chủ tịch Khỏe (người có vai trò quyết định trong việc giải quyết hồ sơ). Sau đó, “nhờ” ông ký vào công văn gởi các sở ngành xác nhận việc địa điểm dự án của công ty Thành Phát chưa có người đầu tư (thực tế đã có một công ty khác đầu tư trước đó). Lần này, vị chủ tịch nhận 150 triệu đồng tiền "công" từ vợ chồng Hòa.

Cũng từ đó cứ vào mỗi dịp cuối tuần vợ chồng Hà lại đưa vị "quan huyện" và một số cán bộ cấp dưới đi chơi Vũng Tàu, mọi chi phí do nữ đại gia này đài thọ. Ngoài ra, vào các dịp lễ tết, vợ chồng Hà đều đến nhà Khỏe đưa tổng cộng 430 triệu đồng, 15.000 USD, 1/2 sừng tê giác để cảm ơn và cho ông vay 700.000 triệu đồng (nhưng sau đó không trả).

Đến đầu năm 2005, trong một lần đi chơi, vị chủ tịch còn gợi ý vợ chồng Hà mua tặng mình chiếc xe Luxus và sau đó có nhận 1 tỷ tiền đặt cọc mua xe của vợ chồng đại gia này. Khoản tiền này sau đó ông Khỏe có trả lại cho Hà 600 triệu đồng, số còn lại "ỉm" luôn.

Không chỉ nhận tiền hối lộ, ông Khỏe còn lợi dụng sự ảnh hưởng của mình đối với một số người trong Sở kiến trúc “vòi” của vợ chồng Hà 5.000 USD và 50 triệu đồng để tác động cho cơ quan này sớm duyệt bản quy hoạch chi tiết dự án cho vợ chồng “siêu lừa”. Song thực tế số tiền này vị chủ tịch đều bỏ túi riêng.Khi hồ sơ dự án được phê duyệt, vợ chồng Hà lại tiếp tục "đi đêm" với nhiều cán bộ ngân hàng để vay vốn. Hà đã lập hồ sơ vay vốn nâng khống số tiền thực hiện dự án và vốn tự có lên để đề nghị được vay thêm 42 tỷ đồng sau đó nhờ Nguyễn Công Định - nhân viên tín dụng của Agribank Chợ Lớn giúp đỡ.

Dù hồ sơ của công ty Thành Phát không đủ yêu cầu cho vay nhưng Định vẫn lập báo cáo thẩm định trình cấp trên là ông Trần Văn Tuyến (giám đốc Agribank Chợ Lớn) ký duyệt. Khi được giải ngân 3.000 lượng vàng, vợ chồng Hà đã "lại quả" cho Định 200 triệu đồng.
Hơn một tháng sau Agribank Chợ Lớn tiếp tục giải ngân cho công ty của Hà 18 tỷ đồng. Theo lời khai của Định thì Tuyến có chỉ đạo đề nghị Hà khi đến ngân hàng nhận vàng thì mang theo 150 triệu đồng để "chi phí cho phía cung ứng vàng", song trách nhiệm số tiền này không được ai thừa nhận.

Đầu năm 2007, sau khi cơ quan chức năng khởi tố vụ án, biết công ty Thành Phát không có khả năng thực hiện dự án và trả nợ nên giám đốc Agribank Chợ Lớn đã đề nghị Công ty 12 (đối tác của ngân hàng này) đứng ra thực hiện dự án và gánh nợ thay. Vì vậy, tại các phiên xử sau đó, đại diện Agribank Chợ Lớn không thừa nhận bị thất thoát số tiền nói trên và không yêu cầu vợ chồng Hà bồi thường.

Đến năm 2011, Công ty 12 từ chối nhận thanh toán số nợ hơn 4.600 lượng vàng của Thành Phát cho phía Agribank Chợ Lớn. Đồng thời theo chỉ đạo của Thanh tra ngân hàng Nhà nước buộc Agribank Chợ Lớn phải khôi phục số nợ từ công ty Thành Phát nên sau này phía ngân hàng này mới có đơn yêu cầu vợ chồng Hà bồi thường số tiền đã chiếm đoạt. 

Hải Duyên
VnExpress

Wednesday, August 14, 2013

Sa thải cán bộ, công chức không biết cười

"Cán bộ không đủ chuẩn và không biết cười, không đồng cảm với nhân dân thì dứt khoát phải cho nghỉ” - đó là ý kiến của ông Lê Vĩnh Tân, bí thư Tỉnh ủy Đồng Tháp.

Ông Tân cho biết năm 2012 tỉnh Đồng Tháp đứng đầu cả nước về chỉ số năng lực cạnh tranh cấp tỉnh, nhưng vẫn còn nhiều vấn đề cần phải khắc phục và làm tốt hơn thì mới có thể giữ hạng ở tốp đầu.

Một trong những vấn đề quan trọng nhất mà tỉnh đang tập trung là nâng cao chất lượng đội ngũ cán bộ, công chức, viên chức từ tỉnh đến xã. “Cán bộ không đủ chuẩn và không biết cười, không đồng cảm với nhân dân thì dứt khoát phải cho nghỉ”, ông Tân nói.

Theo kế hoạch, từ nay đến năm 2015 tỉnh sẽ sa thải khoảng 100 cán bộ, công chức cấp xã do không đạt chuẩn và lớn tuổi. Riêng 30 xã nông thôn mới sẽ có 100% cán bộ đạt trình độ đại học.

Tỉnh dự kiến chi hơn 30 tỷ đồng để nâng cao chất lượng cán bộ, công chức cấp xã, trong đó 12,5 tỷ đồng là tiền chi trả chế độ cho những người nghỉ việc.

Riêng đội ngũ cán bộ, công chức, viên chức cấp tỉnh và huyện sẽ phải học cười, học cách hiểu và đồng cảm với dân song song với học tập nâng cao trình độ; phải thay đổi ứng xử từ việc thực hiện mệnh lệnh hành chính sang hành chính phục vụ dân.
vnn

Wednesday, June 19, 2013

Có "rừng vàng biển bạc", sao Việt Nam không giàu?

Click image for larger version Name: bo-bien.jpg Views: 12 Size: 23.1 KB ID: 484000  

"Có rất nhiều những bài học chúng ta có thể học từ Israel, Nhật Bản, Singapore... để thúc đẩy Việt Nam tiến lên phía trước. Nhưng để có thể làm được điều đó, đầu tiên chúng ta phải thành thực với chính bản thân đó là Việt Nam vẫn là một nước nghèo và có khả năng tái nghèo rất nhanh".

Rất nhiều ý kiến của độc giả gửi đến chuyên mục Vì Khát vọng Việt với mong muốn góp thêm tiếng nói xây dựng sức mạnh của người Việt, đặc biệt là những người Việt trẻ. Báo Giáo dục Việt Nam xin trích đăng nguyên văn bài viết của độc giả Vũ Tuấn Anh - Giám đốc Viện Quản lý Việt Nam dưới đây:

"Quốc gia khởi nghiệp" là quyển sách giới thiệu về sự thành công của đất nước Israel trên bản đồ quốc tế. Có rất nhiều những bài học chúng ta có thể học từ Israel, Nhật bản, Singapore để có thể thúc đẩy Việt Nam tiến lên phía trước. Để có thể làm được điều đó, đầu tiên chúng ta phải thành thực với chính bản thân đó là Việt Nam vẫn là một nước nghèo và có khả năng tái nghèo rất nhanh. Mô hình phát triển của Việt Nam trong hai mươi năm qua đó là mô hình dựa trên giá trị gia tăng thấp thông qua xuất khẩu tài nguyên và các nguyên liệu thô. Song song với nó là mô hình phát triển dựa trên sản xuất với chi phí nhân công thấp và thâm dụng lao động như các nhà máy may mặc, da giày.

Mô hình đó hoàn toàn đúng trong quá khứ nhưng bây giờ mô hình này đã lỗi thời và cần phải được thay đổi một cách quyết liệt trong thời gian tới. Để thực hiện chuyển đổi mô hình và quản trị quốc gia một cách hiệu quả các vấn đề sau cần phải được giải quyết triệt để:

* Không chọn lựa triệt để: Tài nguyên luôn hạn hẹp trong quản lý công ty hoặc quốc gia. Các nguồn lực tài chính, nhân lực và vật lực luôn luôn bị hạn chế. Các cấp lãnh đạo và quản lý Việt Nam thường rất hay sử dụng chữ “ và “. Lên kế hoạch có nghĩa là nói không với một số chọn lựa để dành nguồn lực cho những chọn lựa khác được ưu tiên. Từ mọi cấp chúng ta đều thấy có hàng chục chọn lựa khác nhau và cái gì cũng là quan trọng như nhau. Khi mọi việc chọn lựa là quan trọng thì có nghĩa là không có chọn lựa nào thật sự quan trọng cả.

Vịnh Hạ Long - một trong những di sản thiên nhiên thế giới của Việt Nam. Ảnh minh họa.

Có thể thấy khi đầu tư cho các tỉnh, vốn đầu tư được dàn trải một cách trung bình và không có những ưu tiên chọn lựa hoặc loại trừ. Bài toán căn bản của đầu tư đó là vốn cần phải được bỏ vào nơi sinh giá trị nhiều nhất. Đầu tư ở đâu cũng có lợi nhưng cần phải tập trung cho những ngành, địa phương, đơn vị có hiệu quả nhất.

* Không nhận thức giới hạn của mô hình tăng trưởng hiện tại: Mô hình phát triển của Việt Nam hiện giờ chủ yếu dựa trên xuất tài nguyên và các nguyên liệu thô. Xuất tài nguyên và nguyên liệu thô mang trong mình những hạn chế của quy mô. Chúng ta không thể nào xuất mãi tài nguyên hoặc gia tăng sản lượng gạo hoặc thủy sản vì một lý do đơn giản là diện tích canh tác bị giới hạn. Trong lý thuyết hệ thống luôn luôn có một điểm tối ưu về quy mô. Ví dụ điểm tối ưu về sản xuất lúa gạo là 3 triệu hecta đất.

Khi chúng ta đẩy mạnh vượt qua điểm tối ưu về sản xuất này chi phí sản xuất lúa gạo sẽ tăng lên rất nhiều.
Cũng tương tự, khi diện tích nuôi tôm được đẩy mạnh chi phí nuôi tôm sẽ tăng vọt do dịch bệnh và các vấn đề xử lý nước vận hành. Khi các tỉnh tại Việt nam đua nhau mở ra các khu chế xuất nhằm thu hút đầu tư vào các nhà máy sản xuất, họ đã không nghĩ tới những giới hạn của mô hình tăng trưởng như cần phải có một cơ sở hạ tầng xã hội cho hàng chục ngàn lao động từ các nơi khác về làm việc, cơ sở hạ tầng đường giao thông để có thể đáp ứng nhu cầu vận chuyển hàng và nguyên liệu, nhu cầu về đào tạo để đáp ứng tay nghề lao động.

Các mô hình tăng trưởng hiện tại của Việt Nam đều có những rào cản hữu hình vật lý và hầu như không có cơ hội để vượt qua khỏi các rào cản đó. Các mô hình tăng trưởng của Singapore, Israel, Nhật Bản khác nhau nhưng đều có một mẫu số chung đó chính là các giới hạn về tăng trưởng chủ yếu phụ thuộc vào tri thức và sáng tạo. Tri thức và sáng tạo có thể nói không có giới hạn về phát triển và đó là lý do tại sao Israel lại có thể phát triển nhanh chóng mà không cần sử dụng một lượng lớn hữu hình tài nguyên như đất đai, con người.

* Không nhận thức điểm mạnh và yếu mang tính bản chất: Định hướng của Việt Nam hiện tại tập trung thu hút đầu tư vào sản xuất. Định hướng đó mang trong mình một điểm yếu bản chất. Việt Nam không thể so sánh Trung Quốc về quy mô sản xuất và ngành công nghiệp phụ trợ. Vì lý do đó, công nghiệp sản xuất Việt Nam nếu tập trung về chi phí sản xuất sẽ không thể nào bền vững do chi phí bao giờ cũng lớn hơn tại Trung Quốc cho cùng một sản phẩm. Một vấn đề thứ hai đó là Việt Nam không có đủ qui mô để duy trì hệ thống logistic biển hiệu quả.

Đó là lý do tại sao các khu công nghiệp phía Bắc không phát triển mạnh mẽ như ở phía Nam vì các khu công nghiệp này quá xa tuyến đường vận tải biển quốc tế. Các nhà máy sản xuất nằm sâu trong nội địa phía Bắc sẽ chịu chi phí vận chuyển nguyên vật liệu tới và hàng thành phẩm cao hơn. Nguyên tắc vận trù học của sản xuất đó là 01 cần phải đặt nhà máy gần vùng nguyên vật liệu hoặc 02 đặt nhà máy gần với khách hàng. Các khu công nghiệp Việt Nam nói chung đều không thỏa mãn cả hai yếu tố đó vì vậy đứng về lâu dài rất khó phát triển ngành công nghiệp sản xuất bền vững hướng về giá sản xuất rẻ. Định hướng dài hạn và bền vững cho công nghiệp sản xuất tại Việt Nam sẽ phải là hàng sản xuất có giá cao, chất lượng cao và năng suất sản xuất cao.

Một vấn đề quan trọng nữa đó là các mô hình kinh doanh tại Việt Nam cần có giá trị gia tăng nhiều hơn từ sáng tạo, tri thức và dịch vụ. Điểm mạnh của Việt Nam về bản chất chính là một đất nước có bờ biển dài và nếu phát triển dịch vụ du lịch sẽ là những ưu thế hơn hẳn các quốc gia khác.

Điểm mạnh của Việt Nam về bản chất chính là một đất nước có bờ biển dài và nếu phát triển dịch vụ du lịch sẽ là những ưu thế hơn hẳn các quốc gia khác.

* Mô hình tăng trưởng không dựa trên nguồn lực hiện có: Các mô hình tăng trưởng Việt Nam hiện tại đều tập trung vào việc sử dụng vốn, lao động giản đơn và tài nguyên môi trường. Nguồn lực đầu vào quan trọng nhất là nhân lực chỉ nhận được sự quan tâm trên lời nói trong khi số tiền đầu tư, thời gian cũng như sự cam kết thật sự từ các cấp lãnh đạo công ty tổ chức hầu như rất ít trên thực tế. Tất cả các mô hình tăng trưởng của Singapore, Israel hay Nhật đều dựa trên thâm dụng tri thức và nhân lực có trình độ cao.

* Công ty và tập đoàn mạnh là điểm tựa quốc gia: Một quốc gia mạnh không thể thiếu những cá nhân mạnh. Tuy nhiên quan trọng hơn nữa một quốc gia mạnh cần phải có những tập đoàn thuộc về đất nước đó. Việt nam cần phải có nhiều tập đoàn như Viettel, Vinamilk, Trung Nguyen, Tôn Hoa Sen, Hoàng Anh Gia Lai hơn nữa. Một vấn đề quan trọng các tập đoàn Việt Nam cần phải hướng ra bên ngoài Việt Nam thay vì chỉ tập trung kinh doanh trong Việt Nam. Thị trường trên thế giới là 8.4 tỷ dân gấp 100 lần 84 triệu dân tại Việt Nam. Nếu như Việt Nam có từ 40-50 tập đoàn mạnh như các ví dụ trên, thương hiệu và sức mạnh của Việt Nam sẽ cải thiện đáng kể trên bản đồ kinh tế và chính trị thế giới. Chính các tập đoàn mạnh này là những hiện thực hóa của việc sử dụng vốn tri thức và nhân lực cho sự phát triển kinh tế của Việt Nam.

* Không có giới hạn cụ thể trong phát triển: Thế kỷ 21 chứa trong mình nó những biến động nhanh chóng và đòi hỏi tổ chức cần thay đổi thích ứng nhanh. Các quan niệm về giới hạn cụ thể cho các hoạt động công ty, mô hình công ty và sở hữu công ty cần được hiểu trong ý nghĩa toàn cầu. Một công ty được hình thành và phát triển tại nước Mỹ do nhóm người Việt Nam là chủ sở hữu cũng nên hiểu đó là một thành phần kinh tế của Việt Nam. Một gia đình Việt Nam vận hành thành công chuỗi nhà hàng tại Pháp cũng là một phần nối dài của nền kinh tế Việt Nam. Các mô hình kinh doanh và phát triển của Việt Nam trong tương lai gần cần phải đặc biệt thúc đẩy các hình thức hòa nhập theo mọi phương diện vi mô và vĩ mô vào nền kinh tế toàn cầu.

Mô hình phát triển sẽ đóng vai trò quyết định cho sự thay đổi tại Việt Nam. Các yếu tố như tri thức, sáng tạo, nguồn nhân lực, hòa nhập tối đa trong nền kinh tế toàn cầu, các đại diện công ty hùng mạnh của Việt Nam sẽ là những động lực cho Việt Nam phát triển.

Điều quan trọng không phải là những lời nói về những yếu tố này mà đó là những hành động cụ thể tạo ra những kết quả cụ thể cân đong đo đếm được trên thực tế.

Chúng ta hoàn toàn có thể tin tưởng nếu như các yếu tố trên thực thi một cách đồng bộ, dân tộc Việt Nam chúng ta sẽ có một vị thế khác trên bàn cờ chính trị và kinh tế trên thế giới.

Vũ Tuấn Anh - Giám đốc Viện Quản lý VN
( Giaoduc )

Tuesday, June 4, 2013

ếch xào lăn, ếch rô ty..."Không ai hiểu đảng bằng ếch - Không ai hiểu ếch hơn đảng"


Click image for larger version Name: 1_resize.jpg Views: 4 Size: 88.6 KB ID: 478661Nguyễn Tấn Dũng sẽ phá tan đảng để giữ tiền (phần 1)

Đã là con người ai cũng có cái tốt và cái xấu đôi khi ta chỉ nhìn thấy cái xấu mà không nhìn thấy cái tốt nơi người khác, bởi con người thường có tính kiêu căng ích kỷ không muốn chia sẻ chỉ biết mình. Còn đối với thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của chúng ta thì khác, do đồng chí ếch cũng có nhiều cái tốt mà chỉ khi bình tâm ta mới thấy rõ bởi cái tốt của ếch hơi khó nhìn hơn người ta.

Khi nhìn vào Nick Vujicic ai cũng thấy cái xấu của Nick là chân tay không hoàn thiện, nhưng ẩn chứa trong tâm hồn Nick là một con người có động lực phi thường, tự vượt qua bản thân đã được thế giới công nhận. Còn đối với đồng chí ếch thì sao? Ai cũng thấy cái xấu nơi đồng chí ếch là thương binh, kẻ thất học quyền cao, tôi cũng đã từng làm thơ nói về cái xấu của Ếch, nhưng khi bình tâm suy nghĩ tôi mới nhận ra được vô số cái tốt nơi đồng chí ếch bởi duy nhất chỉ có đồng chí ếch mới phá tan được đảng CSVN vào lúc này chứ không ai khác cả.

Khi nhìn vào đồng chí ếch ai cũng thấy đồng chí là một con người bảnh bao mặt vuông, to con tốt tướng. Nhưng ẩn sâu trong thân hình đẹp đẽ ấy là một linh hồn ích kỷ, hà tiện một cái tâm nhỏ nhoi, một khối óc nhỏ bé và một trái tim đã trai cứng tình người, không còn biết rung động trước nỗi đau mất mát của đồng loại đã bị giặc bắn, tông chìm chết ngoài biển đông. Những nông dân chân lấm tay bùn đã vất vả dưới cánh đồng của mình, bán mặt cho đất bán lưng cho trời, để trồng ra từng hạt thóc kiếm lấy miếng cơm bằng sức lao động của mình, nhưng đã bị đảng đến cướp mất đất canh tác phải sống vô gia cư, đang lũ lượt kéo về Hà Nội để khiếu kiện đòi đất nhưng đồng chí ếch chẳng xót thương, còn cho lính đến đánh đập xô đẩy đến nỗi một bà già ngã lăn ra chết đó là mặt xấu của đồng chí ếch

"Không ai hiểu đảng bằng ếch -
Không ai hiểu ếch hơn đảng"

Đồng chí Ếch cả cuộc đời đi theo đảng cộng sản đã 51 năm, nên hiểu rõ bản chất thật của CS hơn ai hết nên ếch sợ, nếu một ngày kia mình hết chức hết quyền vào năm 2015 (hết nhiệm kỳ) thì đảng sẽ làm thịt ếch, bởi đống tài sản khổng lồ của ếch đã lên đến nhiều tỷ đô la. Mặc dù số tài sản khổng lồ đó không từ trên trời rơi xuống, mà là mồ hôi nước mắt của 51 năm đi theo đảng mới kiếm được, đâu rễ để một sớm một chiều rơi và tay kẻ khác.

Đầu thập niên 80 đồng chí ếch đã từng chứng kiến cảnh đồng chí Mười Vân bị đảng chụp mũ và xử bắn vì tội tham nhũng bán bãi đưa người đi vượt biên như thế nào(1). Và gần hơn trong thập niên 90 của thế kỷ trước là vụ Epco Minh Phụng đã bị các đồng chí của mình chụp mũ một cách ngoạn mục(2) tịch thu hết tài sản, và kết án tù chung thân, trong vụ án đó ai cũng biết Tăng Minh Phụng và Liên Khui Thìn, nếu bán tài sản đi thì thừa sức trả nợ cho ngân hàng nhưng đảng đâu có chịu, cứ bắt tù phát mãi tài sản để lại cảnh đau thương cho họ và một số đảng viên (cũng vì tiền).

Trong quá khứ đồng chí ếch đã từng cảm nhận bị đảng vắt chanh bỏ như thế nào rồi? Sau khi bị thương tật không thể chiến đấu cho đảng, thay vì được đi học để thỏa lòng ước mơ do tuổi thơ không có học, thì ếch chỉ được đảng đưa đi học y tá với mục đích tiếp tục chữa bệnh tại địa phương cho du kích của đảng. Cũng may mà đất nước giải phóng nhờ tài luồn lách chung chi, đút lót mua quan bán chức, nên ếch mới lên hương. Vì thế ếch hiểu rõ đảng còn hơn hiểu biết vợ con mình. Những ngày lễ lớn, tết đến người dân bình thường đều đưa vợ đi chơi, còn đối với ếch cứ phải cắm cung bởi nếu xuất hiện ở đường có thể bị đám đệ của ba Sang, hay anh Trọng lú (kể cả nhân dân) ám sát có mà công dã tràng, quả là ếch quá cơ cực hơn người thường.

Vì cố sống mái với đống tài sản khổng lồ của mình (chứ hoàn toàn không vì nhân dân) nên ếch quyết chí phá đảng, để đến hết nhiệm kỳ khi bắt buộc phải hưu thì mới có cơ may giữ lại toàn bộ tài sản đó cho vợ con. Nên ngay khi mới nhận chức thủ tướng khi đi Nga Xô việc đầu tiên ếch ký hợp đồng mua vũ khí của Nga, như tàu ngầm máy bay Sukhoi tên lửa phòng thủ bờ biển k300 Bastion với giá hàng tỷ USD vượt mặt tất cả các nước và là nước mua vũ khí của Nga. Đứng thứ 2 thế giới chỉ sau Ấn Độ(3) là để nhằm đập tan kinh tế của đảng, mục đích cho đảng nhanh chóng xuống lỗ bới kinh tế chết tức đảng sẽ tiêu đời.

Và mới đây ngày 22/5/2013 với sự thấu hiểu đảng đến từ móng cái cho đến sọ khỉ, nên khi đồng chí ếch để mất chức trưởng ban phòng chống tham nhũng vào tay đối thủ là Trọng lú, và quyền nắm công an quân đội vào tay Sang sâu. Vì thế ếch đã vận động các đại biểu quốc hội và các đàn em bộ sậu tham nhũng cũ, đã bầu ếch làm trưởng ban phòng chống khủng bố với mục đích vẫn nắm quân đội và công an trong tay để có thể điều động bất cứ lúc nào?

Bởi ếch đã thấu hiểu đảng sẽ ra tay bất cứ lúc nào để chụp mũ ếch nên phải lập ban chống khủng bố là thế. Thử hỏi từ trước đến nay ai là người có vũ khí ngoài đảng, chỉ có đảng mới có thể khủng bố chứ dân đen thì đừng có mơ. Chính vì lẽ đó nên ếch vẫn ộp ao ộp ẹc khanh khách cười sau mỗi lần đại hội đảng còn Trọng lú và Tư Sang cũng vẫn mặt sưng mày sỉa mỗi khi kết thúc đại hội đảng là thế vẫn cứ cay cú gọi là đồng chí X mà chẳng làm gì được đồng chí x cả.

Để giữ được đống tài sản khổng lồ ếch sẽ phá tan đảng cộng sản Việt Nam để giữ của, nếu không thì ếch sẽ bị các đồng chí của mình chụp mũ và phát mãi tài sản là điều đã từng xảy ra trong quá khứ. Nên không ai khác ngoài đồng chí ếch vào lúc này sẽ đưa CSVN xuống mồ em sẽ chứng minh vào phần 2

DLB
Click image for larger version Name: 1_resize.jpg Views: 1 Size: 5.7 KB ID: 478662Nguyễn Tấn Dũng sẽ phá tan đảng cộng sản để giữ tiền (phần 2)

Theo giáo lý nhà phật đã mang kiếp con người ai cũng phải trải qua Sinh Lão Bệnh Tử chính vì lẽ ấy mà đức phật Thích Ca đã từ bỏ ngai vàng sau 6 năm tu luyện ngài đã tìm ra chân lý của cuộc đời và giải thoát cho chúng sinh. Con người thường sợ chết, nhưng chết lại là giai đoạn nhanh nhất của bốn thời kỳ, con người có sống lâu lắm cũng trăm năm, cây cỏ vạn vật cũng ngàn năm, và triệu năm với các hành tinh đó là lẽ căn nguyên vô thường của vạn vật. Đảng của đồng chí ếch mới bảy mươi năm so với mấy trăm năm nhà Trần, Lý, Lê thì chưa có là gì. Lịch sử đã chứng minh khi triều đại phong kiến nào mà người dân đói khổ, cướp bóc nổi lên quan tham bóc lột khắp nơi tức là lúc sắp đổi thời?

Chắc cũng vì lẽ đó nên ếch ta đã nhận ra (qua các quân sư chứ với một anh y tá làng sẽ không bao giờ biết được) đây là lúc kết thúc của một chu kỳ chính trị nên ếch đã chuẩn bị chu đáo cho một vở kịch đã kéo dài sáu năm. Từ khi ếch nhận chức với việc ký hợp đồng mua vũ khí nhiều tỷ USD của Nga sẽ kết thúc vào năm 2014, sau khi những chiếc tàu ngầm cuối cùng được giao là lúc đảng phải trả tiền, đúng thời điểm mà ếch đã cho đàn em phá tan kinh tế thì lấy đâu trả nợ nên kỳ họp quốc hội vừa rồi mặc dù đã bị báo mạng chỉ trích về việc đổi tên nước liên quan đến đổi tiền những một số đông ĐBQH vẫn cứ cãi chày cãi cối chưa ngã ngũ muốn đổi tên nước là thế (1)

Về mặt kinh tế ếch đã trực tiếp chỉ đạo cho đàn em đánh phá nhanh, tiêu diệt ngọn các tập đoàn kinh tế của nhà nước như ViNashin, Vinaline, dự án Bô Tây Nguyên, mà nếu không bị liên minh Trọng Sang phá đám, thì còn có thêm đường sắt cao tốc bắc nam, Sân bay quốc tế Long Thành đã được ếch cho khởi công rồi cũng nên. Bởi cứ ký một dự án thì đơn vị trúng thầu, sẽ trích hoa hồng từ 10 đến 30% cho chủ dự án đó là luật bất thành văn hiện tại Việt Nam, nên từ trung ương cho tới địa phương cứ thi nhau xây dựng là thế

Chỉ trong sáu năm ếch nắm chức thủ tướng nợ công của Việt Nam đã đến hồi báo động cứ làm 100 đồng GDP thì trả nợ đến 95 đồng GDP vay(2) thay vì ở ngưỡng an toàn theo ngân hàng thế giới là 60% GDP vậy chẳng cần phải đợi lâu cùng lắm là đến năm 2014 là cộng sản sẽ tự sụp đổ bởi bể nợ quốc gia vì phải chi nhiều tỷ đô la với việc trả nợ đã vay và mua vũ khí nếu không còn tiền nuôi đảng viên chúng sẽ quay lại tấn công nhau và tấn công chủ bởi chúng đã được đảng dậy (giết giết nữa bàn tay không ngơi nghỉ)

Phú quí sinh lời nghĩa bần cùng sinh đạo tặc, là câu thanh ngữ đã được ông cha đến lại đang ứng nghiệm khi kinh tế khó khăn, cướp bóc nổi lên mà lực lượng côn an kia phải bó tay ngay tại trung tâm Sài Gòn(3) đó là đối với dân, còn đối với đảng khi không còn kiếm được tiền của dân nữa, chúng sẽ tự cắn xé nhau chúng sẽ bới móc nhau ra để xử như đã viết ở phần một vụ (Mười Vân). Do hiểu đảng hơn ai hết nhất là đảng sẽ làm thịt ếch nếu ếch về hưu. Nên ếch đang đánh đu giữa dân và đảng gần đây trước quốc hội ếch là người đầu tiên hiện nay đồng ý cho soạn luật biểu tình, và công khai chỉ trích Trung Quốc dùng vũ lực để chiếm Hoàng Sa(4) với mục đích nếu lật đổ được đảng, Dũng có cơ may giữ được đống tài sản khổng lồ của mình

Như báo đảng đưa tin ngày 3/5 con gái của ếch là Nguyễn Thanh Phượng, đã thôi chức chủ tịch HĐQT của ngân hàng Bản Việt với lý do sinh con, mặc dù chẳng thấy em phượng có bàu gì cả! vậy sao mà đẻ được, (nếu có đẻ chắc đẻ ra vàng) phải chăng đó là một cách rút êm đem tiền đi giữ các ngân hàng nước ngoài? Còn cái hãng taxi Mai Linh do tư Thắng em ếch đã được cổ phần một cách khó hiểu, không biết vốn thực của ếch trong các công ty tập đoàn của ếch còn bao nhiêu chỉ có ếch là người biết mà thôi.

Cuộc chiến của ếch và liên minh Trọng Sang đã chuyển qua giai đoạn khốc liệt nhất, ếch cũng đã vẽ ra hai viễn tưỡng. Một là đập tan cộng sản, để thành nước độc tài chứ chưa chắc đã là tự do dân chủ, hai là ôm tài sản chạy nếu để thua liên minh Trọng Sang, để tránh liên minh ấy sẽ có món ếch xào lăn, ếch rô ty. Hay ếch nướng… thì khổ công ếch đã theo đảng 51 năm luồn cúi, mà có lần còn bị chết hụt, bởi hôm đó anh lính Việt Nam Cộng Hòa có tính quân tử thương người, không nhắm vào đầu vào bụng, mà chỉ nhắm vào chân để nhắm bắn ếch mục đích bắt sống đưa ếch về với nẻo chính đường ngay nên ếch đã chạy thoát. Nên hôm nay ếch sẽ chiến đấu với đảng đến cùng để giữ của.

DLB


Monday, June 3, 2013

Đổi tên nước tốn kém quá! có tốn kém hơn mấy thằng đụt kết Vinashine chìm ko?

Phiên thảo luận tại hội trường về dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 được phát thanh, truyền hình trực tiếp sáng 3/6 đã có 22 vị đại biểu đăng đàn. 98 đại biểu khác cũng đã bấm nút đăng ký.

Nhiều đại biểu lo đổi tên nước sẽ tốn kém và gây nhiều hệ lụy, chỉ một vị có quan điểm khác.

Dự thảo Hiến pháp mới nhất sau khi tiếp thu ý kiến nhân dân đã nhận được sự đồng thuận khá cao của đại biểu. Nhiều ý kiến đã khẳng định mạnh mẽ sự cần thiết của điều 4.

Tuyệt đại đa số ý kiến đều đồng ý với việc giữ nguyên tên nước hiện tại. Theo phân tích của đại biểu Nguyễn Văn Tuyết (Bà Rịa - Vũng Tàu) thì tên nước là Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam đã sử dụng ổn định và được ghi nhận ở cả Hiến pháp 1980 và 1992. Nếu đổi sẽ gây tốn kém phức tạp.

Lo ngại việc đổi tên nước sẽ gây xáo trộn không cần thiết cũng được Trưởng đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Đồng Nai, ông Trần Văn Tư bày tỏ. Ông Tư cho rằng nếu đổi tên nước thì cái không được sẽ nhiều hơn cái được.

"Với Đồng Nai hơn 700 nghìn ý kiến thì chỉ một ý kiến đề nghị đổi tên nước là Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, sau đó chúng tôi trực tiếp phỏng vấn ý kiến này, thì chỉ có tâm tư tình cảm muốn trở về tên nước khi thành lập, chứ không có gì khác", ông Tư nói.

Trưởng đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Quảng Trị, ông Phạm Đức Châu phân tích, khi chế độ chính trị vẫn ổn định, khi bản chất, mục tiêu Nhà nước và định hướng phát triển của nước ta không thay đổi thì không có lý do gì để thay đổi tên nước. “Cho nên, tôi hoàn toàn nhất trí với dự thảo về tên nước ta vẫn là Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam”.

Cho rằng ý kiến đặt vấn đề đổi tên nước là không phù hợp, đại biểu Huỳnh Thế Kỳ, Ủy viên Uỷ ban Quốc phòng và An ninh nhấn mạnh tên gọi hiện nay gắn với giai đoạn hòa bình, độc lập dân tộc của đất nước, là tên gọi "khẳng định rõ con đường, mục tiêu mà chúng ta đang đi và hướng đến là phấn đấu thực hiện thành công chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam".

Vẫn theo vị đại biểu này thì việc giữ tên nước sẽ tránh được "những tác động bất lợi và thậm chí xuyên tạc là ta đang xa rời mục tiêu, con đường đi lên chủ nghĩa xã hội và có thể gây phức tạp về an ninh, chính trị, trật tự".

Phát biểu gần cuối phiên thảo luận, Phó trưởng đoàn đại biểu Quốc hội Hà Nội, ông Chu Sơn Hà nói, thể chế chính trị của nước ta là cộng hòa, bản chất nhà nước là dân chủ đã được ghi nhận trong bản tuyên ngôn độc lập do Chủ tịch Hồ Chí Minh tuyên đọc ngày 2/9/1945, và tiếp tục được khẳng định trong Hiến pháp. Điều này phù hợp điều kiện với đất nước trong giai đoạn hiện nay mà không ảnh hưởng tới mục tiêu xây dựng chủ nghĩa xã hội của nước ta. Trong dự thảo sửa đổi Hiến pháp cũng đưa ra nhiều nội dung về quyền con người, quyền công dân, thể hiện ý chí của nhân dân là xây dựng một nhà nước dân chủ, của dân, do dân và vì dân.

Ông nhấn mạnh, nhiều cử tri đề nghị lấy lại tên nước là Việt Nam Dân chủ Cộng hòa vì cho rằng tên gọi này gắn với chính thể cộng hòa đầu tiên, là thành quả của cuộc cách mạng giành độc lập.

“Chúng ta vẫn đang triển khai cuộc vận động học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Cử tri nhận thấy, tên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa bền vững với thời gian và cho rằng nó rất thiêng liêng, là niềm tin của mọi công dân Việt Nam trong và ngoài nước”, ông Hà nhấn mạnh.

Vị đại biểu này cũng cho rằng, “chúng ta có cả một hệ thống truyền thông hùng mạnh cùng với bản lĩnh một dân tộc Việt Nam anh hùng, thì không thể một thế lực nào có thể xuyên tạc, làm dân ta xa rời mục tiêu chủ nghĩa xã hội”.

Nhắc lại quan điểm đổi tên nước là tốn kém, ông Hà đặt vấn đề: "Vậy các lần đổi tên nước trước đây thì sao? Phải chăng không tốn kém? Nếu có tốn kém kinh phí cho việc sửa đổi để cho ra đời một bản Hiến pháp hiệu quả, phù hợp với lòng dân thì nhân dân ta cũng đồng thuận cao".

Hơn nữa, vẫn theo phản ánh của ông, thì cử tri cho rằng nhiều nội dung trong Hiến pháp đã khẳng định quyết tâm của dân tộc ta là xây dựng nhà nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa giàu mạnh, xã hội công bằng dân chủ văn minh, đó là khẳng định bản chất xuyên suốt trong nội hàm của Hiến pháp sửa đổi.

(VnEconomy)

Saturday, May 25, 2013

Nhận hối lộ, cựu nhân viên lãnh sự Mỹ ở TP.HCM bị bắt

Trong cáo trạng hình sự, cựu nhân viên ngoại giao Michael T. Sestak đối mặt với các cáo buộc về tội gian lận thị thực và nhận hối lộ trong một âm mưu diễn ra ở nhiều nước.

Trong một số vụ, các nhà điều tra cho biết có người Việt Nam đã trả đến 70.000 USD để được cấp thị thực hợp lệ vào nước Mỹ, theo tờ News Observer hôm 23/5.

Những người đồng mưu đã quảng cáo cần phải nộp từ 50.000 USD đến 70.000 USD để lấy thị thực song có lúc họ lấy ít hơn, theo điều tra viên Bộ Ngoại giao Mỹ Simon Dinits trong bản khai.

“Họ cũng khuyến khích những người dắt mối tăng giá tiền và giữ lại tiền dôi ra như là hoa hồng”, bản khai viết.
Website hướng dẫn xin cấp thị thực của tòa tổng lãnh sự Mỹ ở TP.HCM - Ảnh: Chụp màn hình

Các nhà điều tra nói âm mưu bắt đầu từ khi Sestak được giao phụ trách xử lý thị thực không di dân tại Tòa Tổng lãnh sự Mỹ ở TP.HCM.

Sestak làm việc tại tòa tổng lãnh sự Mỹ ở TP.HCM đến tháng 9 năm ngoái, khi ông ta rời đi để chuẩn bị phục vụ trong hải quân. Vào lúc đó, một nguồn tin đã báo cho các nhà điều tra về âm mưu bán thị thực.

Luật sư của ông Seatak không bình luận về vụ án này hôm 23/5, theo tờ News Observer.

Ông Sestak, 42 tuổi, bị bắt một cách lặng lẽ tại Nam California cách đây khoảng một tuần. Lấy lý do bị can có nguy cơ bỏ trốn, nhà chức trách đã xin tòa án cấp lệnh giam giữ Sestak mà không cho tại ngoại cho đến khi chuyển ông ta đến Washington để truy tố.

Dù hồ sơ đã được công khai, người phát ngôn của Văn phòng Chưởng lý Mỹ ở Washington đã từ chối bình luận về vụ án cho đến khi Sestak được chuyển đến đây.

Ông Dinits, đặc vụ thuộc Cục An ninh Ngoại giao của Bộ Ngoại giao Mỹ, tường trình các cáo buộc chống lại Sestak và 5 kẻ đồng mưu giấu tên trong một bản khai 28 trang gửi kèm cáo trạng.

Cáo trạng mô tả chi tiết cách Sestak chuyển số tiền bất chính qua biên giới.

“Ông ta rốt cuộc đã chuyển số tiền ra khỏi Việt Nam bằng cách sử dụng những kẻ rửa tiền trong các ngân hàng nước ngoài, chủ yếu ở Trung Quốc, đến một tài khoản ngân hàng ở Thái Lan mà ông ta mở hồi tháng 5/2012. Sau đó, ông ta sử dụng số tiền để mua bất động sản ở Phuket và Bangkok, Thái Lan”, ông Dinits viết.

Sestak bắt đầu làm việc tại Tòa Tổng lãnh sự Mỹ ở TP.HCM vào tháng 8/2010 và đứng đầu văn phòng cấp thị thực không di dân. Đây là một văn phòng nhộn nhịp và Sestak tỏ ra dễ dãi khác thường trong việc cấp thị thực, theo ông Dinits.

Từ ngày 1/5/2012 đến ngày 6/9/2012, tòa lãnh sự nhận 31.386 hồ sơ xin cấp thị thực và từ chối 35,1% trong số đó. Trong cùng thời gian, Sestak xử lý 5.489 hồ sơ và chỉ từ chối 8,2% số đó, theo các nhà điều tra.

Tỷ lệ từ chối thị thực của Seatak giảm xuống còn 3,8% trong tháng 8, không lâu trước khi ông rời khỏi tòa lãnh sự.

Theo ông Dinits, một trong những kẻ đồng mưu với Sestak là “tổng giám đốc văn phòng tại Việt Nam của một công ty đa quốc gia”. Bốn người còn lại là bạn bè hoặc bà con của người này. Tất cả đều sống ở Việt Nam.

Ông Dinits nói một kẻ đồng mưu đã tiếp cận những người ở Việt Nam và ở Mỹ, quảng cáo rằng mình có thể bảo đảm xin cấp thị thực Mỹ, kể cả những người có ít cơ hội. Những người khác giúp chuẩn bị hồ sơ và Sestak sẽ xem xét hồ sơ đó, theo ông Dinits.

Vào tháng 7 năm ngoái, một nguồn tin đã báo với các quan chức tòa lãnh sự Mỹ rằng có từ 50 đến 70 người từ một ngôi làng ở Việt Nam đã trả tiền mua thị thực. Tin tức này giúp các nhà điều tra lần ra dấu vết việc các hồ sơ xin cấp thị thực trên mạng thông qua địa chỉ IP.

Thursday, May 23, 2013

Vì CP Việt Nam không trơn, nên cần bôi


Đó là kết luận của một cuộc khảo sát mới được công bố với sự hỗ trợ của Liên Hiệp Quốc, có tên gọi ‘Chỉ số hiệu quả quản trị và hành chính công cấp tỉnh ở Việt Nam’ (PAPI).

Gần 14 nghìn người đã được phỏng vấn trong cuộc khảo sát này, và theo cảm nhận của nhiều người, tình trạng hối lộ có xu hướng gia tăng.

44% số người được hỏi cho biết đồng tình với nhận định là phải hối lộ mới xin được việc làm trong các cơ quan nhà nước.

Trả lời VOA Việt Ngữ, ông Đặng Ngọc Dinh, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Hỗ trợ Phát triển Cộng đồng (CECODES), một tổ chức tham gia vào cuộc khảo sát, cho biết người dân ‘không tỏ ra kinh ngạc’, và coi chuyện ‘lót tay’ là điều bình thường.

Ông nói: “Thí dụ như khi vào bệnh viện, thì họ coi chuyện phải đưa phong bì cho bác sĩ, mà người ta dùng từ rất hay là ‘bồi dưỡng’ bác sĩ hoặc là khi họ đến một cơ quan để làm giấy chứng nhận, đặc biệt là chứng nhận sử dụng đất hay xin phép xây dựng, thì họ dùng từ rất hay là ‘bôi trơn’, tức là bôi cho nó trơn đi thì bộ máy mới làm được. Hiện tượng đó rất nhiều. Nếu mà độ 20% người có hiện tượng như vậy thì bình thường, thế mà lại rất nhiều, rất nhiều người lại quan niệm như vậy thì chứng tỏ mình phải suy nghĩ rằng có thể bộ máy đó nó không trơn".
Nếu mà độ 20% người có hiện tượng như vậy thì bình thường, thế mà lại rất nhiều, rất nhiều người lại quan niệm như vậy thì chứng tỏ mình phải suy nghĩ rằng có thể bộ máy đó nó không trơn.

Ông Đặng Ngọc Dinh nói.

"Người dân người ta đùa là bộ máy bị khô dầu cho nên người ta mới dùng dầu người ta 'bôi trơn', tức là hiện nay có hiện tượng người ta coi việc này như là một hành động tích cực. Như thế là rất đáng lưu ý. Hoạt động hàng ngày về hành chính, thủ tục, chữa bệnh, hay dạy học mà lại phải 'bôi trơn' như vậy thì nó không bình thường”, ông Dinh nói thêm.

Theo PAPI 2012, người dân không muốn tố cáo các vụ tham nhũng do cái giá phải trả của việc tố giác quá lớn, hoặc do người dân chưa tin tưởng vào hệ thống pháp luật phòng, chống tham nhũng nên họ chấp nhận đưa hối lộ để lách những thủ tục hành chính rườm rà.

Số người đồng tình với việc phải hối lộ mới được chăm sóc y tế và xin được giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cũng tăng với tỉ lệ tương đương, từ 31% lên 42% đối với chăm sóc y tế và từ 21% lên 32% đối với chứng nhận quyền sử dụng đất.

Ông Jairo Acuña Alfaro, cố vấn chính sách về cải cách hành chính công và chống tham nhũng của Chương trình Phát triển Liên Hiệp Quốc tại Việt Nam, nói với VOA Việt Ngữ rằng tình trạng hối lộ, tham nhũng ‘ảnh hưởng nhiều nhất tới người nghèo’.

Ông Alfaro cho rằng với mức thu nhập thấp của các hộ gia đình Việt Nam, việc họ phải lấy tiền túi ra để trả cho các khoản chi phí không chính thức ‘là một gánh nặng đối với họ’.

Ông nói: “Người dân phải trả các khoản tiền ngoài chi phí chính thức hay phải chi phong bì cho giới chức nhà nước. Điều đó cho thấy rằng tình trạng tham nhũng hiện lan tràn và là một nguồn thu nhập quan trọng cho các giới chức nhà nước".

Báo cáo PAPI 2012 cũng nêu những yếu tố ảnh hưởng tới mức độ hài lòng của người dân đối với dịch vụ và thủ tục hành chính công.
Người dân phải trả các khoản tiền ngoài chi phí chính thức hay phải chi phong bì cho giới chức nhà nước. Điều đó cho thấy rằng tình trạng tham nhũng hiện lan tràn và là một nguồn thu nhập quan trọng cho các giới chức nhà nước.

Ông Jairo Acuña Alfaro nói.

Hai yếu tố tác động lớn nhất đến mức độ hài lòng của người dân là công chức có thái độ thiếu tôn trọng đối với dân và hạn chế về chuyên môn.

Ông Đặng Ngọc Dinh cho biết phần lớn những người tham gia cuộc khảo sát không hài lòng với cách thức chính quyền xử lý các vụ tham nhũng.

Ông nói: “Thí dụ như hỏi câu là theo ông bà, chính quyền ở tỉnh, địa phương của ông bà đã nghiêm túc xử lý các vụ việc tham nhũng chưa, thì có một phần tư người, 24,4% tức 25%, thì bảo là tin rằng họ nghiêm túc. Nhưng mà còn đến 3 phần tư bảo là chưa nghiêm túc”.

Ông Dinh còn cho hay rằng rất đông người được hỏi cho rằng việc quen biết là yếu tố quan trọng, tất yếu, để đi xin việc tại các cơ quan nhà nước.

Kết quả của cuộc khảo sát cho thấy, 44% số người được hỏi cho biết đồng tình với nhận định là phải hối lộ mới xin được việc làm trong các cơ quan nhà nước.

Để chiến dịch chống tham nhũng ở Việt Nam mang lại hiệu quả, cố vấn Jairo Acuña Alfaro cho rằng các cơ quan chống tham nhũng cần phải được hoạt động một cách độc lập.

Ông nói: “Các cơ quan chống tham nhũng cần phải được quyền tự quyết hơn nữa để họ có thể tiến hành điều tra tham nhũng một cách khách quan theo các nguyên tắc về pháp quyền rằng tất cả mọi người đều bình đẳng trước pháp luật”.

Đây là năm thứ hai liên tiếp, người dân Việt Nam cung cấp những thông tin khách quan nhằm đánh giá tính hiệu quả của vấn đề quản trị và hành chính công cấp tỉnh.

Phát biểu tại buổi lễ công bố kết quả cuộc khảo sát PAPI, Bà Pratibha Mehta, Điều phối viên thường trú Liên Hiệp Quốc, nhấn mạnh rằng người dân có điều kiện kinh tế tốt hơn và có trình độ học vấn cao hơn thường đòi hỏi nhà nước cung cấp dịch vụ hành chính hiệu quả hơn và chất lượng hơn, ít quan liêu hơn và đặc biệt không còn tham nhũng.

Bà nói rằng trong quá trình chuyển đổi hướng tới một xã hội thịnh vượng, dân chủ với nền kinh tế thị trường vững mạnh, hệ thống hành chính nhà nước của Việt Nam giữ vai trò then chốt trong công cuộc xóa đói giảm nghèo.

Theo bà, chỉ tăng trưởng kinh tế thì không thể đạt được mục tiêu của công cuộc này.

Sunday, May 19, 2013

Vụ Phương Uyên: Món quà đắt chào đón giặc ngoại xâm


Ngày 16/5/2013, đúng 12h trưa, là thời điểm bắt đầu của lệnh cấm đánh cá trên Biển Đông của Việt Nam do nhà cầm quyền Bắc Kinh đưa ra.

Một ngày


Không một lãnh đạo đảng cộng sản, lãnh đạo nhà nước nào nói đến điều đó, ngoài Người phát ngôn Bộ Ngoại giao nhân tiện trả lời câu hỏi của một nhà báo về vấn đề này chỉ nói qua như một việc bình thường, chiếu lệ vào ngày hôm qua.

Ngày hôm nay, Hội Nghề cá Việt Nam đã phải gửi thư đến văn phòng Chính phủ và một số cơ quan, “đề nghị các cơ quan chức năng lên tiếng mạnh mẽ và có biện pháp quyết liệt ngăn chặn những hành động vi phạm của Trung Quốc, yêu cầu Trung Quốc rút toàn bộ tàu thuyền ra khỏi vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam, nhằm bảo vệ sản xuất và tài nguyên biển, giữ vững an ninh quốc phòng, chủ quyền biển đảo tổ quốc”.

Ngày hôm nay trên mạng internet xuất hiện hàng loạt hình ảnh và video Clip việc Trung Cộng tập trận ở Biển Đông, ngay quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Vậy mà bao nhiêu người dân không hề được biết, báo chí Việt Nam đưa tin một cách “khách quan” như thể chúng đang rửa chân tại ao nhà của chúng.

Ngày hôm nay tại Long An, Tòa án của Nhà nước Việt Nam kết án hai bạn trẻ Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên với hai bản án hết sức nặng nề về tội “Tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN”, trong đó có hành vi dùng máu pha loãng với nước rồi viết vào một mảnh vải “có nội dung không hay về Trung Quốc”.

Ngày hôm nay, tại phiên tòa “công khai” này, nhiều người đã bị bắt giữ, đã bị giam cầm mà không có bất cứ một cơ sở pháp luật nào khi họ đến dự phiên tòa xét xử hai thanh niên yêu nước.
Một ngày qua, với đầy đủ các yếu tố mà người dân Việt Nam đang đối mặt và quan tâm. Ở đó có đầy đủ các yếu tố: Cướp nước, bán nước, yêu nước, phản bội, anh hùng và hèn hạ.

Vì sao?

Vì sao nhà cầm quyền Trung Cộng lại dám ngang nhiên tuyên bố cấm đánh bắt cá ngay trên vùng biển của Việt Nam? Không thể chỉ vì lý do rằng chính sách bành trướng của Trung Cộng giờ mới phát tác. Không chỉ vì lý do đất nước ta nhỏ bé. Xung quanh đất nước Trung Cộng, còn nhiều nước nhỏ hơn chúng ta!

Vì sao chủ quyền lãnh thổ của Tổ Quốc là vấn đề cốt lõi nhất, quan trọng nhất của một quốc gia, nếu đất nước đó không muốn làm nô lệ, lại không được các lãnh đạo Đảng CS và nhà nước Việt Nam chính thức lên tiếng, lại chỉ là một Hội Nghề cá lên tiếng? Trong bản lên tiếng đó, cũng chỉ là vấn đề đánh cá trước tiên, sau mới là “giữ vững an ninh quốc phòng, chủ quyền biển đảo tổ quốc” – Thậm chí, Tổ Quốc không còn được viết hoa.

Vì sao, đến một hội nghề nghiệp viết văn bản “Yêu cầu tàu cá Trung Quốc rút ngay khỏi vùng biển Việt Nam” lại gửi cho “Văn phòng Chính phủ và một số cơ quan” mà không phải là nhà cầm quyền Bắc Kinh? Họ nhầm địa chỉ hay họ biết rõ nơi nào cần gửi?

Vì sao, Đảng CS và Nhà nước Việt Nam đã đổ không biết bao tiền của, công sức của nhân dân để tiến hành hàng loạt các cuộc vận động cho cái gọi là “Học tập và làm theo Tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh”. Trong khi đó, chính Hồ Chí Minh đã nói rằng: “Hễ còn một tên xâm lược nào trên đất nước chúng ta, thì chúng ta còn phải chiến đấu, quét sạch nó đi” lại không được thực hiện?

Vì sao, hai thanh niên đã kiên cường chống Trung Cộng xâm lược, đã lên tiếng bảo vệ chủ quyền biển đảo, lãnh thổ đất nước theo đúng như lời ông Hồ Chí Minh đã nói lại bị kết án nặng nề đến thế? Vì sao, một phiên tòa xét xử công khai lại ngăn chặn, bắt bớ những ai đến dự phiên tòa? Nhà nước sợ những người dân đến dự phiên tòa thấy rõ “tội trạng” của hai thanh niên này là đã dùng máu viết vào mảnh vải “có nội dung không hay về Trung Quốc”? Có phải câu hỏi cuối này, đã là câu trả lời cho những câu hỏi trên?

Hèn hạ và anh hùng

Đinh Nguyên Kha, bị bắt khi 24 tuổi, Nguyễn Phương Uyên một cô gái mới 20 tuổi đã biết nói lên tiếng nói của mình vì lãnh thổ thiêng liêng của Tổ Quốc. Một Đảng Cộng sản là đội quân tiên phong, một nhà nước Xã hội Chủ nghĩa ưu việt với quân đội “bách chiến bách thắng” đã lặng im khi lãnh thổ Tổ Quốc bị xâm chiếm, quân thù đang ngày đêm giày xéo Tổ Quốc mình. Đến mức, việc chủ quyền đất nước, biển đảo của Tổ Quốc lại được giao cho Hội Nghề cá lên tiếng!

Một cô bé mới 20 tuổi đầu đã dõng dạc trước tòa rằng: “Tôi là sinh viên yêu nước, nếu phiên tòa hôm nay kết tội tôi, thì những người trẻ khác sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ quyền của đất nước. Nếu một sinh viên, tuổi trẻ như tôi mà bị kết án tù vì yêu nước thì thật sự tôi không cam tâm”. Trong khi đó, đám quan tham đang ngày đêm đục khoét đất nước, rước giặc vào nhà bằng nhiều cách, nhiều ngả khác nhau. Cũng trong khi đó, các lãnh đạo Đảng CS chỉ chăm lo 16 chữ vàng và 4 tốt với kẻ xâm lăng chỉ vì “chung ý thức hệ”. Thử hỏi ai yêu nước và ai phản bội?

Một thanh niên mới 25 tuổi đã khẳng định rõ ràng khái niệm đơn giản nhất là Đất nước, Dân tộc, Tổ Quốc không có nghĩa là Đảng Cộng sản. Vậy mà cả hệ thống chính trị từ Tổng Bí thư và hàng loạt các Tiến sĩ, giáo sư trang bị đầy mình học thuyết Mác – Lênin đã không thể hiểu được điều đó. Họ đang cố tình đánh tráo khái niệm, đồng hóa quan niệm để kết tội những người đã không để cho nhóm lợi ích làm mưa làm gió trên đầu trên cổ dân tộc.

Có thể họ hiểu, nhưng họ đã không dám nói ra, hoặc những lợi ích vật chất đã níu giữ họ lại. Đó là sự hèn hạ.

Trong phiên tòa này, họ đã kết tội hai thanh niên, họ đã thực hiện được điều họ muốn. Họ đã chiến thắng!?
Nhưng một học sinh chưa học qua đại học, khi vào tù còn nhắn về để xin bảo lưu kết quả học tập nhằm được học tiếp đã thẳng thắn đứng trước tòa tuyên bố “Tôi là sinh viên yêu nước” và hành động của em đã chứng minh điều đó. Trong khi đó, các quan tòa tai to, mặt lớn, đội ngũ công an trùng điệp, học hành tốn cơm, tốn của, được nuôi sống bằng tiền dân đã kết án em, một đứa con gái mỏng manh và trong sáng bằng một phiên tòa “công khai” một cách lén lút và bất minh. Thậm chí xét xử vì “có nội dung không hay về Trung Quốc”. Đó là sự đớn hèn và nhục nhã, sự nhục nhã của “bên chiến thắng bằng bạo lực”.

Những lời biện hộ đanh thép trước tòa, là những lời kết tội đám người cố tình nhắm bắt, bịt tai trước lẽ phải và những tiếng nói lương tri của người dân Việt Nam. Bản án nặng nề dành cho hai em trong phiên tòa hôm nay, món quà quý dâng cho ngoại bang nhân ngày bọn chúng ra lệnh cấm đánh cá trên biển Việt Nam, liệu có làm vừa lòng bọn quan thầy đang muốn thôn tính cả đất nước ta, đưa dân tộc ta vào vòng nô lệ?

Tôi tin là chưa đủ.

Và con đường thoát khỏi ách nô lệ của đất nước ta còn dài.

Đôi điều

Cái gọi là “Phiên tòa” đã diễn ra, hai thanh niên măng trẻ đã vào tù.

Nhưng, những kẻ đã đưa ra bản án bất nhân đó, họ nghĩ gì? Tôi tin chắc một điều, họ cũng có một trái tim và một cái đầu để nghĩ. Vậy họ sẽ nghĩ gì?

Họ nghĩ gì khi chính họ đẩy một cô bé trong sáng, nhiệt tình vào cuộc sống lao tù với 6 năm trời đằng đẵng của tuổi đẹp nhất đời người là tuổi thanh xuân. Họ nghĩ gì khi đẩy người vô tội vào vòng lao lý chỉ vì những đồng lương họ nhận được, những bổng lộc chức tước họ có được từ tội ác này? Tôi không tin là cô bé Phương Uyên này, đã làm điều gì hại đến họ cũng như gia đình họ, càng không bao giờ cô bé này có thể làm hại cộng đồng và đất nước. Có chăng, chỉ là cô bé đã nói lên khí phách của dân tộc này trước bọn xâm lăng.

Họ nghĩ gì, nếu đó là con gái họ, nếu là cháu của họ đang tuổi thanh xuân bị một thế lực hắc ám hãm hại?

Ai sẽ phải trả giá điều này?

Nhiều người sau khi gây tội ác đã tự an ủi mình rằng: Tôi chỉ là công cụ, tôi chỉ là con dao nên tôi vô tội. Tất cả tội ác họ đổ cho cái gọi là cơ chế để chối bỏ trách nhiệm của mình trước tội ác. Nhưng, ai đã đẻ ra cái cơ chế tội lỗi đó và ai đã nuôi nấng chúng?

Ngày xưa, quan Philato cũng đã ra lệnh giết Đức Giêsu xong thì rửa tay để muốn phủi bỏ tội ác của mình. Nhưng, muôn đời sau thì Philato vẫn là tên chịu trách nhiệm trước cái chết đau đớn đó.

Có lẽ Đức Phật đã hiểu con người từ xa xưa, Ngài đã chỉ rõ và vạch mặt thói trốn tội của những kẻ này như sau: “Những việc ác mà ngươi đã phạm, không phải là tại cha ngươi, không phải là tại mẹ ngươi, không phải tại thầy, chủ ngươi. Chính một mình ngươi đã phạm, và một mình ngươi phải chịu quả báo” (Kinh Đề Bà Đạt Ma (Devadata-suta)) Và vì thế: “Dẫu rằng ngươi chạy lên trời cao, ẩn dưới biển sâu, trốn trong núi thẳm, không có nơi nào mà ngươi trốn khỏi cái quả ghê gớm về tội ác của ngươi”… (Kinh Pháp Cú (Damma-pada)).

Vâng, tất cả sẽ có ngày phải trả lời và phải trả món nợ đó, dù họ là ai.

Hà Nội, 16/5/2013.

Ngày Trung Cộng cấm đánh bắt cá tại Biển Đông và Phiên tòa Nguyễn Phương Uyên.

Nguồn: J.B Nguyễn Hữu Vinh/RFAVN