Monday, September 10, 2012

Christine Ha The New Master Chef 09/10/12


Nghệ thuật của mấy ổng chom tiền nhà bank mà không bị gọi là ăn cướp

Đây là một bài viết ngắn, được trình bày đơn giản; có thể cho độc gỉa thấy ngân hàng nhà nước và ngân hàng tư nhân của nhóm lợi ích đã cấu kết như thế nào để "hút máu nhân dân".


Ảnh minh họa. (Nguồn: Internet)

DCVOnline xin mời bạn đọc theo dõi bài Cách thức ăn cắp tiền của dân và đẩy hệ thống ngân hàng đến phá sản này, đã được đăng trên blog Cầu Nhật Tân tuần rồi.

Việt Nam vừa tự hào đón nhận thêm một cái “nhất” nữa mà thế giới trao tặng. Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam Nguyễn Văn Bình “được” tạp chí Global Finance liệt vào số các thống đốc ngân hàng nhà nước kém nhất trên thế giới. Hệ thống ngân hàng tập trung tiền bạc của đất nước, của nhân dân đã bị ”Nhóm lợi ích” thao túng và ăn cắp thế nào?

Nguyên tắc cơ bản nhất được giải thích nôm na là: Các đại gia (các Soái, các Bố già, Mẹ già – gọi chung là “Nhóm lợi ích”) bỏ ra 1 đồng vốn để mở ngân hàng. Với 1 đồng vốn ban đầu đó, ngân hàng được huy động 9 đồng tiết kiệm của nhân dân. Vậy là tổng cộng ngân hàng có 10 đồng để cho doanh nghiệp… vay. 

Nhưng bây giờ, bong bóng bất động sản, chứng khoán đều đã xịt, nợ xấu không trả được tăng cao. Nếu trong 10 đồng cho vay ra có 2, 3 đồng không thu hồi được (thằng vay phá sản hoặc chuồn rồi) thì nợ xấu đã lên đến 20, 30%. Ở Việt Nam lại còn tình trạng đại gia chủ ngân hàng lách luật (thậm chí được bảo kê), cho chính công ty sân sau của mình vay, “tay trái lấy của nhân dân cho tay phải vay”. Các đại gia chủ ngân hàng rút ruột ngân hàng đi đầu cơ, giờ thua lỗ không trả được, thành nợ xấu.

Chỉ cần nợ xấu 10% là ngân hàng đã mất trắng 1 đồng vốn cổ đông góp vào lúc đầu (1/10 đồng cho vay ra). Cổ đông ngân hàng đó thực chất đã mất trắng 1 đồng của mình rồi, vì 9 đồng huy động của dân là nợ nhân dân, phải trả nhân dân.


Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam Nguyễn Văn Bình “được” tạp chí Global Finance liệt vào số các thống đốc ngân hàng nhà nước kém nhất trên thế giới. Nguồn hình: Dân Làm Báo

Cách thế giới làm là cho cổ đông chủ ngân hàng mất trắng (vì cho vay láo), nhà nước bơm tiền vào bù đắp phần vốn bị mất đó, ngân hàng thực chất trở thành ngân hàng quốc doanh. Vài năm sau kinh tế ổn ổn, nhà nước lại bán ngược cổ phần ra thị trường, ngân hàng lại thành ngân hàng tư nhân. Đây là cách Mỹ xử lý Citibank năm 2008, Hàn xử lý nhiều ngân hàng năm 1997, Tây Ban Nha đang tiến hành hiện nay. Khắp thế giới chỉ có bài này thôi, cho cổ đông chủ ngân hàng mất trắng, còn người gửi tiền không mất đồng nào. 

Ở ta thì sao? Đại gia, các Soái chủ ngân hàng đút lót đồng chí Bình thống đốc và các đồng chí trên nữa, tìm cách cùng các đồng chí này che giấu nợ xấu để không bị mất trắng ngân hàng rồi huy động cả hệ thống chính trị “vào cuộc” để giải cứu, coi đây là nhiệm vụ chính trị….. Các đồng chí có những sáng kiến tầm vóc “đỉnh cao trí tuệ” như in thật nhiều tiền để có tiền mặt tung vào các ngân hàng nhằm bịt lỗ hổng, huy động ngân sách nhà nước để “cứu”, cấm giao dịch vàng miếng, thắt chặt ngoại tệ … Dân không còn phương tiện giao dịch nào khác là phải dùng tiền đồng mà các đồng chí tùy tiện in và tung ra lưu hành.

Tài sản của đất nước, của nhân dân “nhờ đó” mà cứ bị pha loãng ra (thực chất là bị ăn cắp bởi món tiền anh có hôm qua còn mua được 5 bát phở, hôm nay nó chỉ mua được 2 bát thôi). Các Soái, các Bố, các Mẹ bằng cách này cứ thoải mái giàu sụ trên sự mất mát của nhân dân. Vòi của chúng cứ chọc vào cái bình ngân hàng hút tiền thật của nhân dân ra. Ngân hàng Nhà nước lại in tiền ra liên tục rót tiếp vào bình. Tiền của nhân dân trong bình cứ loãng, loãng nữa, loãng mãi. Lạm phát cao, giá cả leo thang, sản xuất đình trệ.

Với sự “bọc lót nhịp nhàng” này mà hệ thống ngân hàng ở Việt Nam đã trở thành 1 ngôi nhà bị mối ăn rỗng. Nền sản xuất thì gần như tê liệt, đời sống nhân dân ngày càng sa sút trầm trọng. Tài sản của nhân dân cứ bị mất, mất nữa, mất mãi. Các Soái cứ giàu, giàu nữa, giàu mãi…


Nguồn: Blog Cầu Nhật Tân

Saturday, September 8, 2012

Hay quá: Người chế tạo xe máy leo được cầu thang

Anh khiến mọi người ngạc nhiên vì sáng chế thành công hộp số lùi lắp ráp vào xe máy và xe lăn điện chinh phục các bậc thang.

Năm lên ba tuổi, cơn sốt kinh hoàng đã cướp đi đôi chân biến anh Võ Đình Minh (54 tuổi, ở số nhà 293/60 Lê Hồng Phong, thành phố Quy Nhơn, tỉnh Bình Định) thành một người bại liệt vĩnh viễn. 

Mẹ anh quyết định bán cả gia sản là hai vườn dừa, lấy tiền vào Sài Gòn để chạy chữa thuốc men cho con nhưng không khỏi, đành ôm đứa con tật nguyền về lại xứ dừa Tam Quan, Bình Định. Dừa đã bán hết, không biết lấy gì để qua ngày, hai mẹ con anh Minh ôm nhau vào Quy Nhơn và kiếm sống bằng nghề bán hàng rong.



Anh Minh và sản phẩm của mình.

Những ngày đầu đầu đi học, anh được mẹ cõng. Nhưng về sau, anh học khá giỏi nên được bạn bè quý mến và thay nhau cõng anh đến lớp mỗi ngày.Học đến lớp 8, anh Minh đành ngậm ngùi khép lại ước mơ đến trường vì gia cảnh khó khăn. 

Với giọng trầm buồn, anh tâm sự: “Nhìn ba mẹ phải gồng gánh nuôi 8 đứa con, tuô không nỡ ngồi nhìn. Năm 15 tuổi (1972) tôi vào Sài Gòn học nghề điện tử với hy vọng, cuộc sống sẽ đổi khác".

Lớp anh theo học có khoảng 16 người, nhưng anh là người duy nhất thi đậu và nhận nhiều bằng khen. Tuy nhiên, khi trở về Quy Nhơn lại không có cơ sở nào chịu nhận người khuyết tật vào làm.

Anh học nghề sửa khóa và mở cửa hàng ở Quy Nhơn. Nhận thấy nghề này vẫn không đủ sống, anh Minh bỏ nghề theo mẹ buôn gạo từ Quy Nhơn ra Đà Nẵng bán kiếm lời. Được bao nhiêu tiền, anh làm liều khi gom hết tiền lời đánh hàng thuốc Tây. Không may bị bắt, vốn liếng dành dụm bấy lâu đều mất sạch. Sau đó anh còn đi buôn lốp xe, buôn muối nhưng đều không may mắn, trở thành người trắng tay.

Từ khi lấy vợ, mọi chuyện bỗng trở nên sáng sủa hơn vì có được một người bên cạnh để chia sẻ cuộc sống. Trong lúc vợ chồng chưa tìm được việc làm thì một bé gái ra đời, nỗi khó khăn chồng chất khiến anh Minh nảy sinh ước mơ cháy bỏng là làm sao có được một chiếc xe máy ba bánh để chở vợ con đi lại cho thuận tiện, đồng thời nhờ đó cũng dễ đi lại kiếm việc làm. 

Anh bán đôi nhẫn cưới để thực hiện ước mơ của mình. Anh bàn với vợ lấy một chỉ mua một chiếc xe máy cũ và một số phụ tùng là đồ phế liệu đem về cùng với người bạn làm nghề gò hàn, cặm cụi sửa sang, lắp ráp chế tạo.

Gần một tháng trời miệt mài với đống phế liệu, cuối cùng chiếc xe máy ba bánh mà anh hằng mơ ước cũng đã ra đời. Lúc đầu, xe có nhược điểm, chỉ chạy tiến chứ không chạy lui được. Mỗi ngày anh phải chở con gái về nhà trong cái hẻm nhỏ, phải nhờ người khiêng quay đầu. Vì thế, anh cải tiến lại toàn bộ thân xe, thay máy cho tốt hơn, đáp ứng được tiện ích kỹ thuật và kết cấu thẩm mỹ. Sau 3 năm, chiếc xe có hộp số tự động có thể di chuyển tiến lui một cách dễ dàng.

Năm 2001, anh Minh là người khuyết tật đầu tiên của tỉnh Bình Định đứng ra thành lập nhóm Khuyết tật tự lực, thu hút nhiều anh em tham gia. Tháng 10/2002, có một người ở Quảng Bình vào Quy Nhơn tình cờ nhìn thấy chiếc xe anh đang đi có kiểu dáng đẹp, lại có số lùi, nên đã hỏi mua, và đấy là sản phẩm đầu tiên của anh được bán ra. Đến nay, anh đã nhận gia công, độ - chế được rất nhiều chiếc xe loại này cho bạn bè khuyết tật ở các tỉnh Gia Lai, Lâm Đồng, Quảng Ngãi, và trong tỉnh Bình Định với đủ các loại kiểu dáng, mẫu mã tùy theo yêu cầu của người sử dụng.

Cuối năm 2002, anh Minh đại diện cho người khuyết tật ở 5 tỉnh miền Trung tham dự hội thảo về Pháp lệnh dành cho người khuyết tật đã triển khai được 5 năm (1998 - 2003) được tổ chức tại thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên. Và một tình huống mới lại đặt ra cho anh phải trăn trở tìm hướng giải quyết. Cuộc họp được tổ chức tại tầng 4 nhưng không có thang máy, để lên được tận nơi, hôm đó anh phải nhờ một đại biểu ở Khánh Hòa tình nguyện cõng. 

Khi đến nơi, cả người anh và người bạn tốt ấy phải ướt đẫm mồ hôi, mặc dầu ngoài trời thì đang mưa. Sau cái hôm ấy, trong đầu anh cứ suy nghĩ mãi phải làm sao cho người khuyết tật leo cầu thang được dễ dàng hơn. Và cuối cùng anh cũng cho ra đời chiếc xe lăn cho người khuyết tật leo cầu thang.

Nói về những mong muốn của mình, anh Minh bộc bạch: “Tôi muốn phục vụ nhiều hơn cho người khuyết tật, nhưng hiện nay tình trạng sức khỏe tôi đang yếu dần, tôi chỉ mong sao có được bảo hiểm y tế để giảm bớt chi phí chữa bệnh và những người khuyết tật như tôi đều được cấp thẻ bảo hiểm như bao người khác”.

Dẫu vẫn thấy anh luôn tất bật với công việc, lấm lem dầu nhớt cùng những chiếc xe ngổn ngang đầy xưởng, song ít nhiều trong ánh mắt đầy nghị lực của anh lúc này đã tràn ngập những niềm vui. Niềm vui của người chiến thắng nỗi đau, niềm vui của sự giúp ích được phần nào cho những người đồng cảnh ngộ như anh trên khắp mọi miền đất nước.

Theo Người Đưa Tin