Friday, November 22, 2013

VOICE quyên được hơn $200,000 cho nạn nhân bão ở Philippines

WESTMINSTER, California (NV) - Người Việt Nam khắp nơi đã ủng hộ khoảng $210,000 cho cuộc vận động gây quỹ giúp nạn nhân bão Haiyan tại Philippines do tổ chức VOICE, đại diện là Luật Sư Trịnh Hội, vận động, tính cho tới ngày 20 Tháng Mười Một.

“Việc gây quỹ không gặp bất kỳ khó khăn gì nhờ đông đảo mọi người khắp nơi ủng hộ.” Luật Sư Trịnh Hội cho biết.

Người Việt Nam ở Philippines sau cơn bão Haiyan. (Hình: Thiện Giao/Người Việt)

Có ba điều ông muốn nhắn gửi đến cộng đồng.

“Thứ nhất, tôi muốn cám ơn mọi người đã tin tưởng tổ chức VOICE và để chúng tôi đại diện người Việt Nam để trao số tiền ủng hộ đến tận tay những nạn nhân ở Philippines.”

“Thứ hai, tôi cảm nhận được rằng có những người từng trú ngụ tại đảo của Philippines 10 năm trước, nay đã sống tốt tại hải ngoại và có khả năng để giúp lại đất nước ân nhân.”

“Cuối cùng, cộng đồng đã khiến tôi và các bạn trong VOICE thật tự hào hãnh diện, khi thấy cộng đồng mình không bao giờ quên ơn những người đã từng giúp chúng ta.”

Trên trang Facebook cá nhân, Luật Sư Trịnh Hội cập nhật hầu như mỗi ngày về số tiền mà các cá nhân và hội đoàn đóng góp cho VOICE.

-9 Tháng Mười Một: “Đến tất cả những người bạn của tôi, xa hay gần, tị nạn hay không, đây là thời điểm chúng ta phải góp phần và giúp Philippines. Hơn 1,000 người chết chỉ riêng ở Tacloban và Samar...Mình sẽ tổng hợp lại tất cả tiền thu trong 2 ngày tới để giúp đỡ đất nước đã từng giúp đỡ mình. Cám ơn từ Manila.”

-10 Tháng Mười Một: “Hơn 10,000 chết tại Tacloban. Chúng ta phải thực hiện phần mình. Hãy cố gắng gọi tất cả bạn bè và người ủng hộ trong tuần này...Sydney, Melbourne, Orange County, San Jose, Atlanta, Houston, Florida, Boston, North Carolina, Virginia, Edmonton và Vancouver.” Cuộc vận động gây quỹ được kéo dài ra đến ngày 17 Tháng Mười Một.

-12 Tháng Mười Một: “Đã từ Manila đến. Sau đây là tin mới nhất từ mọi người sau hai ngày gây quỹ giúp nạn nhân bão Haiyan tại Philippines... tổng cộng là $24,700...chưa tính tiền thu được qua mạng và chuyển khoản trực tiếp.” Luật Sư Trịnh Hội, từ thủ đô Manila, Philippines bay về Orange County vào buổi sáng. 

-13 Tháng Mười Một: “Đã 3 ngày, sau đâu là tin mới nhất từ các bạn bè và người ủng hộ VOICE...” Anh ước đoán VOICE thu được $66,000, tính luôn số tiền hơn hai mươi ngàn do độc giả báo Người Việt đến tận toà soạn đóng góp vào một ngày trước đó. Buổi tối, Trịnh Hội cùng Nhạc Sĩ Trúc Hồ và đông đảo nghệ sĩ tình nguyện kêu gọi khán giả SBTN khắp Hoa Kỳ đóng góp.

-15 Tháng Mười Một: “Tin mới nhất sau ngày thứ 5, chúng ta đã thu được ít nhất $75,000, tính luôn $4,000 quyên góp qua mạng và $5,000 từ bạn bè và người ủng hộ từ Việt Nam. Đây là con số đáng ngạc nhiên nhất, với khó khăn chính tại Việt Nam.”

-17 Tháng Mười Một: “Với $10,000 báo cáo từ anh Mai Huu Tu, Na Uy, và $13,000 từ Thien Giang, Úc Châu, chúng ta đã thu được hơn $80,000.” Anh cũng báo tin đã tìm thấy 12 nạn nhân Việt Nam tại Phillipines đang cần giúp đỡ.

-18 Tháng Mười Một: “Sau đúng một tuần kêu gọi, tổng cộng số tiền bạn bè và người ủng hộ VOICE thu được là $150,136.”

-19 Tháng Mười Một: “Sau 10 ngày... tổng số thu được nay đã là hơn $210,000 Mỹ kim”. Trong đó, hơn $60,000 là từ đêm gây quỹ của Đài phát thanh VNCR tại Nam California. 

Phong bì đựng chi phiếu và hiện kim do độc giả nhờ nhật báo Người Việt nhờ chuyển đến VOICE. (Hình: Người Việt)

Kết thúc cuộc phỏng vấn ngắn trước khi về nhà tại Orange County để chuẩn bị hành lý bay sang Washington để tiếp tục cuộc vận động gây quỹ vào sáng hôm sau, Luật Sư Trịnh Hội nói: “Công việc của chúng ta chỉ mới bắt đầu, còn rất nhiều thứ phải làm.”

Ngoài những đóng góp ngay trong buổi gây quỹ, đồng hương ở xa có thể gởi ngân phiếu đề: (Paid to) VOICE (c/o Sang Nguyen), địa chỉ: 245 E Pepper Dr., Long Beach, CA 90807.

Nếu đóng góp theo phương cách chuyển khoản: Paid to: VOICE - Citibank, số trương mục: 205273162; Routine: 322271724; Zipcode: 20009.

Nếu đóng góp qua Paypal: Paid to: SangN@pcbinc.com.

Mọi đóng góp cho VOICE đều được miễn trừ thuế.

Thiên An/Người Việt

Thursday, November 21, 2013

Phá cách với món PIZZA CƠM thơm lừng cả bếp

Với cách làm pizza bằng cơm này, bạn sẽ không phải tốn công làm đế bánh pizza đâu!
Chuẩn bị những nguyên liệu:

- 1 tô cơm
- 30g sốt cà chua
- 3 cây xúc xích
- 30g nấm rơm
- 30g phô mai mozzarella
- Rau cải xoăn
- Muối, tiêu

Bước 1:



- Đầu tiên, bạn chuẩn bị các nguyên liệu: cắt nhỏ xúc xích, rau cải xoăn và nấm.


Bước 2:

- Phết một lớp bơ hoặc dầu ăn lên khay tròn, sau đó bạn dàn cơm lên trên. Dùng tay ép cơm xuống thành 1 lớp, sau đó rắc muối, tiêu rồi phết sốt cà chua lên trên.





Bước 3:



Bước 4:

- Làm nóng lò ở 180 độ C, sau đó cho bánh pizza vào lò nướng trong 10 phút. Bạn chú ý nướng cho đến khi phô mai vừa chảy hết là được, nếu nướng chín quá bánh sẽ bị cứng lại đấy!



Bước 5:

- Lấy bánh ra khỏi lò và chuẩn bị thưởng thức thôi nào!
Làm bánh pizza kiểu này sẽ cực tiết kiệm thời gian luôn đấy!


Pizza làm bằng cơm vẫn sẽ thơm và ngon như pizza làm với đế bánh đấy!


Phần phô mai chảy ra trông hấp dẫn chưa này!

PLXH

Saturday, September 28, 2013

Chém Gió: Nhà Hàng ở Đức không muốn người VN vào -:)

Tại Đức có một nhà hàng kỳ lạ. Ông chủ nhà hàng ra thông báo rằng:

“Ai có thể chịu đựng được những trò tinh quái mà nhà hàng bày ra thì sẽ được 1 tuần ăn miễn phí”.


Quả thật, quái chiêu câu khách này cực kỳ hiệu quả, và nhà hàng đã thu được những món hời lớn mà chưa phải bỏ ra bất kỳ bữa ăn miễn phí nào.

Ngày nọ, có một ông già người Việt Nam nhỏ bé bước vào nhà hàng. Nhân viên ở đây đón tiếp ông trên cả mức nhiệt tình, mời ông ngồi vào bàn hạng VIP với thái độ cực kỳ lịch thiệp, và rồi để ông chờ liền 4 tiếng đồng hồ.Thường thì các vị khách nước ngoài sẽ cáu giận, thậm chí sẵn sàng bỏ ra một món tiền nào đó để nhanh nhanh biến khỏi nơi này. Nhưng ông già Việt Nam thì khác, ông vẫn tươi tỉnh, gật gù theo tiếng nhạc, lại còn “ư ử” hát theo, khoái chí lắm. Cho đến khi chủ nhà hàng mất hết kiên nhẫn, đành phải cho nhân viên bê thức ăn ra.

Ông già Việt Nam gọi món tôm hùm, nhân viên bưng ra 2 con tép xíu xiu trên một cái đĩa to gần bằng cái mâm. Gọi món salad thì toàn là rau, củ không tươi bỏ lổn nhổn trong một cái tô sành rưới đầy tương ớt gần hết hạn. Ông chủ nhà hàng những tưởng sẽ làm ông già người Việt phát khùng lên. Nhưng không, ông già vẫn bình thản ăn ngon lành. Giật mình về sức chịu đựng kỳ diệu của ông già người Việt, ông chủ nhà hàng quyết định sử dụng tuyệt chiêu thứ ba. Ông già người Việt đang ngồi ăn bình thường, bỗng cái ghế lắc lư rồi sụp xuống, mũi ông đập vào thành bàn đau điếng, còn cái bàn tự nhiên nghiêng qua nghiêng lại đổ hết cả nước vào người ông. Cứ như vậy đến gần 10 phút. Ông chủ nhà hàng xoa tay đắc ý, chắc mẩm rằng ông già người Việt sẽ nhanh chóng nổi điên lên, không thì cũng xám cả mặt mày mà chịu thua. Nhưng khi bàn ghế dừng lại, cả ông chủ lẫn nhân viên nhà hàng tròn xoe mắt, há hốc miệng ngạc nhiên: Trên ghế, ông già bé nhỏ vẫn ngang nhiên hút thuốc, mặt không hề mảy may suy suyển.

Quá choáng trước khả năng chịu đựng phi thường của ông già, ông chủ nhà hàng đích thân mang hóa đơn đến trao tận tay cho người hùng vĩ đại, trong thâm tâm hi vọng với số tiền khổng lồ này, sẽ làm ông già nhảy dựng lên, nhưng không, ông già người Việt mỉm cười ý nhị, rút hầu bao ra trả rồi lịch sự bước ra khỏi nhà hàng. Đến nước này thì ông chủ nhà hàng đành cúi rạp mình chịu thua và tặng 1 tuần ăn miễn phí cho ông già người Việt. Câu chuyện này nổi tiếng đến mức một hãng truyền hình danh tiếng đã làm hẳn cả sê-ri phim về ông già người Việt.

Trong một cuộc phỏng vấn, phóng viên hỏi lý do vì sao ông có sức chịu đựng diệu kỳ đến như vậy; ông già cười hỉ hả, xoa tay, trả lời:

Chỉ cần các bạn tới Việt Nam thì biết. Hằng năm, vào dịp giáp Tết, ra ga chờ mua vé tàu, chen chúc ngột ngạt hàng mấy ngày trời mới mua được một cái vé, so với trong nhà hàng có máy hát, có ghế ngồi, có điều hòa nhiệt độ, cho tôi ngồi 4 tiếng chứ 40 tiếng tôi cũng ngồi được.Còn mấy cái chuyện gọi tôm mang tép ở Việt Nam là chuyện thường ngày. Rau ở đây không tươi, nhưng còn an toàn hơn chán vạn lần ở quê tôi. Thế nên, tôi ăn ngon lành lắm, ăn không cần suy nghĩ gì cả. Đang ăn mà bàn ghế trồi lên hụp xuống thì có khác gì đi xe trên quốc lộ, thậm chí ở đây êm và thú vị hơn. Còn có một chuyện tôi muốn nhắn nhủ ông chủ nhà hàng là “máy chém” ở chỗ các ông còn non tay lắm. Các ông phải sang Việt Nam, đến thăm chùa Hương ở Hà Tây vào mùa lễ hội ấy, các ông sẽ được tận mắt chứng kiến những cái “máy chém” chính hiệu để mà học tập...

Nghe ông già người Việt nói đến đâu, ông chủ và các nhân viên nhà hàng rùng mình đến đấy. Vừa rồi tôi có dịp sang Đức, định ghé vào nhà hàng kỳ lạ này kiếm ăn chút đỉnh. Nhưng vừa nhìn hộ chiếu, biết tôi là người Việt Nam, đám nhân viên cố sống cố chết ngăn cản không cho tôi vào bằng được.

Hình như, họ nể người Việt Nam mình lắm?

Đốc-tờ Việt
(FB Đốc-tờ Việt)